Trời vừa hửng sáng, không khí thôn Lạc Diệp vốn dĩ đang thanh bình bỗng bị xé toạc bởi tiếng kèn đồng trầm đục. Từ phía con lộ chính, một đoàn nghi trượng lộng lẫy của Thánh Quang Giáo tiến vào, nhưng lần này không phải để thu thuế. Đi đầu là bốn vị chấp sự mặc áo bào đỏ rực, khiêng một bức trướng khổng lồ mang chữ "Sát Thần" đỏ tươi như máu.
Trình An bên trong tượng gỗ táo cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang cắt đứt sự cảm tri của hắn đối với địa mạch. Sát Thần Lệnh là một loại pháp bảo mang tính "cách ly". Nó tạo ra một vùng không gian mà ở đó, thần linh bị cô lập hoàn toàn với tín đồ.
"Dân chúng thôn Lạc Diệp nghe lệnh!" Một vị đại chấp sự có bộ râu dài trắng muốt, khí thế áp đảo tất cả những kẻ trước đây, bước ra phía trước. Hắn là Minh Quang Thượng Nhân, một tu sĩ cảnh giới Kim Thân thực thụ.
"Bấy lâu nay các ngươi bị tà ma che mắt. Kẻ ngự trong miếu nát kia không phải thần linh, mà là một con Hương Hỏa Yêu chuyên hút lấy sinh khí và thọ mệnh của phàm nhân để tu luyện. Hôm nay, Thánh Quang Giáo sẽ lột mặt nạ của hắn!"
Dân làng xôn xao, người sợ hãi, người bất bình. Lão Lục định bước ra cãi lý nhưng ngay lập tức bị uy áp của Minh Quang Thượng Nhân ép quỳ rạp xuống đất, không thốt nên lời.
Minh Quang Thượng Nhân vung tay, bức trướng Sát Thần Lệnh bay lơ lửng trên không trung, tỏa ra một luồng ánh sáng tím xám âm u. Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt dân làng qua màn sương mù ảo giác:
Họ thấy bức tượng Bình An Linh Quan vốn dĩ từ bi bỗng chốc biến thành một bộ xương khô gớm ghiếc. Họ thấy những nén nhang họ dâng lên không biến thành ánh sáng, mà biến thành những sợi xích quấn lấy cổ con cái họ, rút dần máu tươi để nuôi dưỡng con quái vật gỗ táo kia. Thậm chí, hình ảnh "Trình An" hiện ra đang cười sằng sặc trên đống xác người.
"Không... không thể nào..." Lâm Thị ôm con, tay chân run lẩy bẩy. Hình ảnh đứa trẻ bị rút máu trong ảo giác quá đỗi chân thực, đánh thẳng vào bản năng bảo vệ con cái của người mẹ.
Sự hoài nghi như một loại dịch bệnh, bắt đầu len lỏi và phát tán.
Trình An trong miếu gầm lên một tiếng, hắn muốn giải thích, muốn dùng thần thức để đánh tan ảo cảnh. Nhưng mỗi khi hắn định phát ra âm thanh, Sát Thần Lệnh lại rung lên, biến giọng nói của hắn thành tiếng gầm rú của dã thú trong tai dân làng.
"Ngươi thấy chưa?" Minh Quang Thượng Nhân truyền âm thẳng vào thức hải của Trình An, giọng đầy mỉa mai. "Dân là nước, có thể đẩy thuyền cũng có thể lật thuyền. Chỉ cần ta cho họ thấy thứ họ sợ nhất, lòng thành kính của họ sẽ biến thành sự thù hận. Mà oán hận của tín đồ chính là thuốc độc mạnh nhất đối với ngươi."
Đúng như lời hắn nói, những sợi tơ hương hỏa màu vàng vốn dĩ đang nuôi dưỡng Trình An đột ngột chuyển sang màu đen kịt.
Xèo... xèo...
Lớp giáp sắt của Trình An bắt đầu bị ăn mòn. Oán niệm của hàng trăm người dân đồng loạt chuyển hướng khiến linh thể hắn đau đớn như bị vạn tên xuyên tâm. Một người dân quá khích, vì quá sợ hãi, đã nhặt một hòn đá ném thẳng vào bức tượng trong miếu.
Cốp!
Hòn đá trúng vào gương mặt gỗ táo, để lại một vết sẹo trắng hếu. Đó là vết thương đau đớn nhất mà Trình An từng nhận, vì nó không đến từ kẻ thù, mà đến từ người hắn từng dốc lòng bảo vệ.
"Đập nát cái miếu tà ma này đi!" "Trả lại thọ mệnh cho chúng tôi!"
Đám đông bắt đầu hỗn loạn. Minh Quang Thượng Nhân mỉm cười đắc thắng. Hắn không cần ra tay, hắn muốn Trình An phải chết bởi chính thứ sức mạnh đã tạo nên hắn. Đó mới là đỉnh cao của sự nhục nhã trong thần đạo.
Trình An cảm thấy linh thể mình đang tan rã. Một phần trong hắn muốn bùng phát, muốn dùng sức mạnh để trấn áp đám phàm nhân "vô ơn" này. Một phần quỷ tính trong hắn đang trỗi dậy: “Giết sạch chúng! Nếu chúng không tin ta, vậy thì hãy để chúng sợ ta!”
Nhưng ngay lúc tay của bức tượng gỗ táo chuẩn bị vung lên để phát ra một luồng địa khí hủy diệt, Trình An nhìn thấy lão Lục.
Lão Lục dù bị uy áp ép đến trào máu mắt, vẫn đang cố gắng bò về phía miếu, tay lão ôm lấy chân của một tên binh sĩ đang định châm lửa đốt miếu.
"Không phải... không phải tà ma... Ngài ấy đã cứu mắt tôi... Các người... các người mới là quỷ!"
Tiếng kêu khàn đặc của lão Lục như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn giận của Trình An. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay gỗ của mình, rồi nhìn vào vết sứt trên mặt tượng.
Hắn chợt hiểu ra. Nếu hắn ra tay giết chóc lúc này, hắn sẽ thực sự trở thành con quái vật như trong ảo cảnh của Thánh Quang Giáo. Đạo tranh không phải là ai mạnh hơn, mà là ai kiên trì với Đạo của mình hơn.
"Ta là thầy thuốc..." Trình An thì thầm. "Thầy thuốc không giận bệnh nhân khi họ mê sảng."
Trình An không phản kháng. Hắn thu toàn bộ thần lực vào hộ tâm kính trên ngực, chấp nhận để oán niệm và gạch đá trút xuống linh thể. Hắn bắt đầu tụng đọc "Tịnh Tâm Chú", không phải cho mình, mà cho toàn bộ dân làng.
Mỗi một lời chú phát ra, linh thể hắn lại mờ đi một phần, nhưng luồng ánh sáng xanh nhạt từ Mộc Kim Thân lại càng trở nên dịu dàng, bao phủ lấy những người dân đang điên cuồng.
Minh Quang Thượng Nhân biến sắc: "Ngươi điên rồi! Ngươi định dùng bản nguyên thần hồn để thanh tẩy oán niệm cho chúng? Ngươi sẽ tiêu tan đấy!"
Trình An không đáp. Hắn chỉ lặng lẽ chịu đựng. Hắn tin rằng, chân lý không cần phải gầm thét, chân lý chỉ cần tồn tại.
Trận "mưa đá" và lời chửi rủa kéo dài hơn một canh giờ. Cho đến khi dân làng mệt lử, cho đến khi ảo cảnh của Sát Thần Lệnh bắt đầu mờ nhạt vì không còn đủ oán khí để duy trì, họ chợt nhận ra: Vị thần của họ vẫn đứng đó, lặng lẽ, nát tan, nhưng ánh mắt gỗ vẫn tràn đầy sự bao dung nhìn họ.
Hào quang màu xanh từ bức tượng khẽ chạm vào vết thương trên trán Lâm Thị – vết thương do chính sự hỗn loạn lúc nãy gây ra. Cơn đau của bà dịu đi ngay lập tức.
Lâm Thị bàng hoàng nhìn bức tượng sứt sẹo, nhìn vị thần đang dần mờ ảo đi vì kiệt sức. Bà buông hòn đá trong tay xuống, quỳ thụp xuống đất khóc nức nở.
"Chúng con sai rồi... Bình An đại nhân... Chúng con sai rồi!"
Một người, mười người, rồi cả trăm người dân thôn Lạc Diệp bừng tỉnh khỏi cơn mê muội. Sự thành kính quay trở lại, mạnh mẽ và sâu sắc hơn bao giờ hết, bởi nó đã đi qua thử thách của sự nghi ngờ.
Minh Quang Thượng Nhân gầm lên một tiếng giận dữ. Sát Thần Lệnh trên không trung bất ngờ nứt vỡ. Hắn nhận ra, chiêu bài "Lòng dân" đã thất bại thảm hại.
"Đồ ngu xuẩn! Nếu ngươi đã muốn chết vì chúng, ta thành toàn cho ngươi!"
Hắn rút ra một thanh kiếm rực lửa, nhắm thẳng vào đỉnh đầu bức tượng gỗ táo mà chém xuống. Đây là đòn dứt điểm của một cao thủ Kim Thân.
Trình An nhìn thanh kiếm đang lao tới, môi tượng khẽ mỉm cười. Hắn đã thắng trong cuộc chiến tâm hồn, giờ là lúc hắn phải thắng trong cuộc chiến sinh tử.
"Dân tâm đã quy, Thần vị mới vững. Minh Quang, ngươi thua rồi."