Thanh kiếm rực lửa của Minh Quang Thượng Nhân xé rách không khí, mang theo uy áp của một tu sĩ Kim Thân cảnh đỉnh phong, nhắm thẳng vào đỉnh đầu bức tượng gỗ táo của Trình An mà bổ xuống. Sức mạnh này không chỉ muốn chém nát khối gỗ, mà còn muốn đánh tan linh hồn của vị tiểu thần này vào hư vô.
Dân làng Lạc Diệp kinh hãi hét lên. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử thần đạo vùng Bình Tân đã diễn ra.
Lão Lục, dù đôi chân run rẩy, là người đầu tiên lao ra chắn trước bệ thờ. Tiếp theo là Trần thợ rèn, Lâm Thị, rồi hàng chục, hàng trăm người dân khác. Họ không có pháp bảo, không có tu vi, họ chỉ có xương thịt phàm trần nhưng lại kết thành một bức tường người vững chãi bao quanh bức tượng sứt sẹo.
"Muốn giết đại nhân, phải bước qua xác chúng tôi trước!" Tiếng hô vang dậy của dân làng át cả tiếng sấm rền của thanh hỏa kiếm.
Minh Quang Thượng Nhân khựng lại giữa không trung, gương mặt vốn đạo mạo giờ đây vặn vẹo vì kinh ngạc và giận dữ.
"Lũ kiến hôi ngu muội! Các ngươi muốn chết cùng nó sao?"
Hắn không thu kiếm. Đối với hắn, mạng người phàm chỉ là rác rưởi. Thanh kiếm rực lửa vẫn chém xuống, nhưng ngay khi mũi kiếm chạm vào luồng khí tức tỏa ra từ đám đông, một lớp màng ánh sáng màu vàng ròng, đặc quánh như kim loại lỏng đột ngột bùng lên.
Keng!
Tiếng va chạm giữa kim loại và ánh sáng vang lên chói tai. Thanh hỏa kiếm bị bật ngược trở lại. Minh Quang Thượng Nhân bị chấn động đến mức lùi lại ba bước trên không trung, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.
"Cái gì? Đây là... Vạn Dân Nhất Niệm?"
Trình An bên trong bức tượng cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn như đại dương đổ về phía mình. Đây không còn là những sợi tơ hương hỏa mỏng manh nữa, mà là ý chí sống còn, là niềm tin sắt đá của hàng trăm con người đang đánh cược mạng sống vào hắn.
Hắn cảm nhận được nhịp tim của lão Lục, sự hối hận của Lâm Thị, và cả dòng máu nóng hổi đang chảy trong huyết quản của Trần thợ rèn. Tất cả hòa làm một, truyền vào trong Mộc Thiết Kim Thân.
"Minh Quang, ngươi nói dân là kiến hôi, nhưng ngươi có biết kiến hôi cũng có thể cắn chết voi?"
Giọng nói của Trình An lần này không còn là hư ảo, nó phát ra từ chính bức tượng gỗ táo, vang dội như tiếng vọng từ lòng đất sâu.
Bức tượng đột ngột tỏa ra ánh sáng hào quang vạn trượng. Những vết nứt do gạch đá của dân làng ném lúc trước không những biến mất, mà còn được lấp đầy bằng một loại vật chất lóng lánh như ngọc thạch. Lớp giáp sắt bên ngoài rạn nứt rồi rụng xuống, để lộ bên dưới là một thân thể bán trong suốt, vừa mang tính chất cứng cỏi của gỗ táo cổ thụ, vừa có sự linh động của dòng chảy thần lực.
Trình An chính thức đột phá. Từ một vị thần hoang cấp thấp, hắn đã mượn lực lượng của chúng sinh để chạm vào ngưỡng cửa của Thần Từ Cảnh.
"Ta vốn là thầy thuốc, cứu người là bản ngã. Ngươi mang danh Thánh Quang nhưng lại vung kiếm sát hại chúng sinh, đạo của ngươi... hỏng rồi!"
Trình An đưa tay ra. Không cần kim châm, không cần roi hỏa, hắn chỉ đơn giản là phất tay một cái. Toàn bộ địa khí của thôn Lạc Diệp theo ý chí của dân làng mà tập hợp lại, hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng đất đá và rễ cây, tóm chặt lấy Minh Quang Thượng Nhân.
"Phá cho ta!" Minh Quang gầm lên, hắn thi triển toàn bộ tu vi Kim Thân, lửa từ người hắn bốc cao hàng chục trượng, thiêu cháy rễ cây. Nhưng kỳ lạ thay, rễ cây bị cháy đến đâu lại mọc ra đến đó, dẻo dai và bền bỉ như chính sự sống của người nông dân trên mảnh đất này.
Bàn tay khổng lồ siết chặt.
Rắc... rắc...
Lớp hộ thể kim quang của Minh Quang Thượng Nhân bắt đầu rạn nứt. Hắn hoảng sợ thực sự. Hắn nhận ra mình không phải đang đấu với một vị thần, mà đang đấu với ý chí của cả một vùng đất.
"Dừng tay! Ta là đại chấp sự của Thánh Quang Giáo! Nếu ngươi giết ta, giáo phái sẽ san phẳng cái thôn này!"
Trình An lạnh lùng nhìn hắn: "Các ngươi đã định san phẳng nơi này từ lâu rồi. Hôm nay, ta lấy danh nghĩa Bình An Linh Quan, phế bỏ tu vi của ngươi, để ngươi nếm trải cảm giác làm một kẻ yếu đuối mà ngươi hằng khinh rẻ."
Trình An bắt ấn, một đạo ánh sáng xanh biếc từ hộ tâm kính bắn ra, xuyên thủng đan điền của Minh Quang Thượng Nhân.
"Aaaaa!"
Tiếng kêu thảm thiết xé rách màn đêm. Toàn bộ linh lực hỏa tính trong người Minh Quang tan biến sạch sẽ. Kim thân của hắn vỡ vụn, hắn rơi rụng xuống đất như một con chim gãy cánh, nằm thoi thóp giữa bùn đen.
Đoàn nghi trượng lộng lẫy và đám binh sĩ của Thánh Quang Giáo thấy thủ lĩnh bị phế, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vứt bỏ cả cờ xí, kèn trống mà tháo chạy trối chết về phía huyện thành.
Không gian trở lại tĩnh lặng. Ánh bình minh thật sự lúc này mới bắt đầu ló rạng, chiếu rọi lên những gương mặt còn đẫm nước mắt nhưng tràn đầy hy vọng của dân làng.
Trình An thu hồi thần lực, linh thể hắn từ bức tượng bước ra, hiện hình rõ nét đến mức lão Lục có thể nhìn thấy một chàng trai trẻ tuổi, mặc áo bào xanh lục, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt mang theo sự thâm trầm của bậc đại đức.
Hắn cúi người, lạy dân làng một lạy.
"Cảm ơn mọi người đã tin ta."
Dân làng đồng loạt quỳ xuống, lần này không phải quỳ vì sợ hãi uy quyền, mà quỳ vì lòng tôn kính dành cho một người thân cận.
"Đại nhân... ngài là thần của chúng con." Lão Lục khóc nức nở.
Trình An nhìn về hướng huyện thành, nơi khí tức của phủ Thành Hoàng vẫn đang cuồn cuộn như mây đen. Hắn biết, trận chiến này chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến lớn hơn. Minh Quang bị phế, Thánh Quang Giáo chắc chắn sẽ nổi điên.
Nhưng hắn không còn sợ nữa. Bởi vì sau lưng hắn, ngôi miếu nhỏ này đã không còn là một cái miếu nát, mà là một pháo đài được xây dựng từ xương máu và lòng tin của vạn dân.
Hắn quay lại nhìn bức tượng gỗ táo. Bây giờ, bức tượng đã hoàn toàn biến đổi, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, xua tan mọi tà khí trong vòng mười dặm.
Chương 13 kết thúc với hình ảnh Trình An đứng giữa ánh bình minh, bắt đầu suy tính cho việc mở rộng thần địa. Hắn cần nhiều sức mạnh hơn, và sức mạnh đó nằm ở việc giúp đỡ nhiều người hơn nữa.