MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 14: LIÊN THÔN KẾT MẠCH, TIỂU LINH ĐỊA THÀNH

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 14: LIÊN THÔN KẾT MẠCH, TIỂU LINH ĐỊA THÀNH

1,083 từ · ~6 phút đọc

Sau khi Minh Quang Thượng Nhân bị phế, thôn Lạc Diệp không còn là một ngôi làng hẻo lánh bị lãng quên nữa. Tiếng vang về vị "Bình An Linh Quan" có thể đả phá Kim Thân, che chở vạn dân đã bay xa như có cánh. Người dân từ các làng lân cận như thôn Hạ, thôn Đoài, thôn thượng bắt đầu đổ xô về đây. Họ không chỉ đến để cầu xin, mà họ đến để "tìm đường sống".

Trình An đứng trên đỉnh đồi phía sau miếu, nhìn xuống dải đất trải dài dưới chân núi. Thông qua thần nhãn, hắn thấy một bức tranh xám xịt: Địa mạch của các thôn xung quanh đang bị khô kiệt, những sợi tơ khí vận của họ bị đứt đoạn, hỗn loạn.

“Nếu chỉ bảo hộ một thôn Lạc Diệp, ta chỉ là một vị thần giữ cửa. Muốn thực sự đối đầu với phủ Thành Hoàng, ta phải biến cả vùng đất này thành một khối thống nhất.”

Trình An hiểu rằng, sức mạnh của hắn đến từ dân, mà dân thì sống nhờ đất. Nếu đất đai của các thôn lân cận vẫn bị cai trị bởi những vị Thổ Địa hèn nhát hoặc bị Thánh Quang Giáo bòn rút, thì sớm muộn gì Lạc Diệp cũng trở thành một ốc đảo cô độc giữa sa mạc.

Hắn quyết định thực hiện một đại thần thông: Liên Thôn Kết Mạch.

Đêm đó, Trình An triệu hoán linh thể của lão Thổ Địa thôn Hạ và các vị tiểu thần cai quản vùng lân cận. Trong làn sương mờ ảo dưới gốc táo tổ, ba bốn vị tiểu thần thấp lùn, run rẩy hiện hình. Họ nhìn Trình An với ánh mắt vừa kính sợ vừa e dè.

"Linh Quan đại nhân... ngài gọi chúng ta có việc gì?" Lão Thổ Địa thôn Hạ lên tiếng, giọng run run. "Ngài đã đánh bại người của giáo phái, chúng ta... chúng ta không dám đắc tội với ngài, nhưng cũng không thể phản bội phủ Thành Hoàng."

Trình An ôn hòa nhìn họ: "Ta không bắt các vị phản bội ai cả. Ta chỉ muốn các vị cùng ta cứu lấy dân chúng. Địa mạch vùng này vốn là một dải liên thông, nhưng bấy lâu nay bị phủ Thành Hoàng đặt quan ải, ngăn sông cấm chợ để dễ bề thu hoạch hương hỏa. Nay ta muốn phá bỏ những quan ải đó, nối liền mạch nước ngầm của bốn thôn lại làm một."

Các vị Thổ Địa kinh hãi: "Phá bỏ quan ải địa mạch? Đó là đại tội! Thành Hoàng sẽ lập tức nhận ra!"

"Thành Hoàng bận rộn với Đại hội Hương Hỏa, chưa rảnh tay để ý đến những mạch nước ngầm nhỏ bé đâu." Trình An trầm giọng, uy áp của Thần Từ Cảnh nhẹ nhàng lan tỏa. "Nếu các vị đồng ý, ta sẽ dùng linh lực của mình để gánh vác áp lực từ phía trên. Đất đai tươi tốt, hương hỏa sẽ dồi dào, các vị cũng sẽ không phải lo lắng về việc kim thân bị tan rã nữa."

Trước sự vừa đe dọa vừa dụ dỗ của Trình An, các vị Thổ Địa đành tặc lưỡi đồng ý.

Trình An ngồi xếp bằng giữa miếu, Mộc Thiết Kim Thân rực sáng. Hắn bắt đầu vận động Địa Khí. Thay vì chỉ hút khí vào người, lần này hắn đẩy toàn bộ thần lực xuống rễ cây táo tổ. Những chiếc rễ thần thánh ấy như những con rồng đất, lao đi trong lòng đất sâu, xuyên qua biên giới các làng.

"Khơi nguồn, dẫn thủy, kết mạch!"

Tại thôn Hạ, người dân đang ngủ bỗng nghe tiếng nước chảy róc rách dưới nền nhà. Tại thôn Đoài, những giếng nước đã cạn khô từ lâu đột nhiên phun trào dòng nước mát lạnh.

Trình An không dừng lại ở đó. Hắn dùng sợi tơ hương hỏa của vạn dân làm dây dẫn, đan xen các mạch địa khí lại với nhau thành một trận pháp khổng lồ. Một lớp màng mỏng màu xanh nhạt bắt đầu hình thành, bao phủ lấy toàn bộ bốn thôn, tạo thành một vùng Tiểu Linh Địa.

Trong vùng Linh Địa này, tà ma khó xâm nhập, bệnh dịch bị đẩy lùi, và quan trọng nhất, sự cảm tri của phủ Thành Hoàng đối với khu vực này bị làm cho mờ mịt.

Sáng hôm sau, một sự kiện chưa từng có diễn ra. Trưởng thôn của bốn làng đã họp mặt tại sân miếu Bình An. Xưa nay, các làng thường tranh chấp nhau từng gáo nước tưới tiêu, từng tấc đất canh tác. Nhưng hôm nay, dưới sự chứng kiến của tượng thần Trình An, họ đã cùng nhau uống rượu thề, kết thành liên minh bảo vệ lẫn nhau.

"Từ nay, chúng ta đều là dân của Bình An đại nhân!" Tiếng hô vang dậy khắp cả một vùng trời.

Trình An cảm thấy linh thể mình đột ngột phình đại. Phạm vi quản hạt của hắn đã mở rộng gấp bốn lần. Quan trọng hơn, hắn nhận thấy sự xuất hiện của những sợi tơ hương hỏa mới – chúng không đến từ sự sợ hãi, mà đến từ Sự Hòa Hợp.

Tuy nhiên, việc kết nối địa mạch đã tiêu tốn của Trình An rất nhiều bản nguyên. Khi hắn định trở về trạng thái minh tưởng để khôi phục, một bóng đen nhỏ bé từ phía xa chạy vào miếu.

Đó là một đứa bé của thôn Đoài, trên người đầy vết máu, hơi thở đứt quãng: "Đại nhân... cứu... cứu cha con... Thánh Quang Giáo... họ không dùng binh mã nữa... họ đã hạ độc vào nguồn nước của những người không chịu rời bỏ ngài..."

Trình An sững sờ. Hắn vừa kết nối các mạch nước ngầm, và giờ đây, Thánh Quang Giáo lại dùng chính con đường đó để gieo rắc cái chết.

Kẻ thù của hắn đã không còn màng đến đạo lý tối thiểu của thần linh. Chúng bắt đầu chơi một ván bài diệt chủng.

Trình An nhìn đứa bé, rồi nhìn về phía địa mạch vừa mới kết nối. Hắn nhận ra một bài học đắng cay: Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng nặng, và kẻ thù sẽ luôn tìm thấy điểm yếu trong chính những gì mình muốn bảo vệ.

"Đến lúc ta phải rời khỏi cái miếu này rồi." Trình An đứng dậy, linh thể hắn mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo.