MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Tiên Tranh TínChương 15: THẦN Y VI HÀNH, PHÁ GIẢI DỊCH ĐỘC

Vạn Tiên Tranh Tín

Chương 15: THẦN Y VI HÀNH, PHÁ GIẢI DỊCH ĐỘC

1,275 từ · ~7 phút đọc

Tiếng khóc than từ thôn Đoài vọng tới như những mũi kim đâm vào linh hồn Trình An. Đứa bé ngất lịm dưới chân tượng thần là hồi chuông cảnh báo cuối cùng. Thánh Quang Giáo, sau khi thất bại về võ lực và lòng dân, đã quay sang dùng thủ đoạn hèn hạ nhất: Gieo rắc Dịch Độc.

Trình An không thể ngồi yên trên bệ thờ nữa. Hắn biết, nếu chỉ dùng thần lực để thanh tẩy từ xa, hắn sẽ cạn kiệt năng lượng trước khi cứu được một nửa số người. Hắn cần dùng tới bản ngã nguyên thủy của mình – một Thầy thuốc.

"Lão Lục, Trần thợ rèn! Trông coi miếu cẩn thận. Ta phải đi một chuyến."

Dưới con mắt kinh ngạc của những người có mặt, linh thể của Trình An không tan biến mà dần dần cô đặc lại. Nhờ Mộc Thiết Kim Thân đã đạt tới Thần Từ Cảnh, hắn có thể tạm thời rời khỏi tượng thờ trong vòng bán kính mười dặm dưới hình dạng một ảo ảnh có thực thể.

Hắn khoác lên mình bộ áo bào xanh lục, tay cầm một nhành táo nhỏ, lướt đi trên mặt đất như gió cuốn. Chỉ trong nháy mắt, Trình An đã có mặt tại thôn Đoài.

Cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ. Nguồn nước chung của làng – con suối mà hắn vừa mới dùng địa khí để khơi thông – giờ đây nổi lên những lớp bọt màu tím thẫm, bốc mùi hắc nồng. Những người dân vừa mới uống nước xong đều ngã gục, da thịt nổi lên những nốt mụn nước đen kịt, hơi thở yếu ớt.

"Đây là Hủ Tâm Cổ Độc trộn với yêu khí của Dịch Quỷ." Trình An nhíu mày.

Loại độc này không chỉ giết chết thân xác mà còn ăn mòn linh hồn, khiến người chết không thể siêu sinh, trở thành những oán hồn vất vưởng để Thánh Quang Giáo thu hoạch.

Hắn tiến đến cạnh một người đàn ông đang quằn quại. Thay vì dùng thần lực thô bạo, Trình An đặt tay lên mạch cổ của người đó. Cảm giác lạnh lẽo và nhầy nhụa truyền tới. Hắn nhắm mắt, vận dụng kiến thức y thuật từ kiếp trước kết hợp với thần nhãn.

Hắn thấy những con vi khuẩn đen kịt đang tàn phá nội tạng của nạn nhân.

"Muốn giải độc này, phải có vật dẫn hỏa để thiêu rụi cổ trùng, nhưng hỏa này phải là hỏa ôn hòa để không làm cháy nát phế phủ của người phàm."

Trình An đứng dậy, hắn vung nhành táo trong tay lên không trung.

"Mộc Trung Sinh Hỏa, Dĩ Thần Vi Châm!"

Nhành táo hóa thành hàng ngàn sợi tơ ánh sáng màu xanh biếc, mỗi sợi tơ lại mang theo một chút hơi ấm từ Hỏa Linh Đan mà hắn đã luyện hóa. Dưới sự điều khiển tinh vi của thần thức, hàng ngàn "cây kim ánh sáng" này đồng loạt bay vào cơ thể của tất cả những người đang nhiễm bệnh trong thôn.

Đây là một cuộc đại phẫu thuật bằng thần thông. Trình An phải phân tâm điều khiển hàng ngàn mũi kim cùng một lúc, tìm diệt từng con cổ trùng trong mạch máu của dân dân. Mồ hôi (là tinh túy linh lực) bắt đầu chảy dài trên trán ảo ảnh của hắn.

Ngay lúc cuộc giải độc đang ở giai đoạn then chốt, một luồng hắc phong từ bụi rậm lao ra. Hai bóng ma gầy guộc, tay chân dài ngoằng, da dẻ xanh xao như xác chết hiện hình. Đó là hai con Dịch Quỷ được giáo phái phái đến để canh giữ "thành quả".

"Hì hì... Một vị thần dám rời khỏi miếu để làm thầy thuốc lang băm? Ngươi tự tìm đường chết!"

Một con Dịch Quỷ há miệng phun ra một búng máu đen thối rữa về phía Trình An.

Trình An không thể thu tay lại, nếu hắn cử động, hàng ngàn người dân sẽ bị đứt mạch máu mà chết. Hắn đứng im, nhận trọn búng máu độc vào vai áo. Áo bào xanh bị ăn mòn, khói trắng bốc lên xèo xèo, nhưng đôi mắt hắn vẫn bình thản, đôi tay vẫn giữ ấn quyết không chút lay động.

"Chết đi!" Con Dịch Quỷ thứ hai lao tới, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào tim hắn.

Keng!

Móng vuốt va vào một lớp màng đen huyền ảo. Mộc Thiết Thần Giáp dù không ở đây nhưng vẫn truyền sự bảo hộ từ xa tới cho linh thể của chủ nhân.

Trình An lạnh lùng nhìn hai con quỷ: "Các ngươi tưởng ta rời miếu là yếu đi sao? Các ngươi sai rồi. Thần ở đâu, miếu ở đó. Dân ở đâu, đạo ở đó."

Hắn đột ngột quát lớn: "Thanh tẩy!"

Hàng ngàn mũi kim ánh sáng bên trong cơ thể người dân đồng loạt phát nổ. Nhưng đó không phải là sự hủy diệt, mà là sự giải phóng nhiệt lượng. Những con cổ trùng bị thiêu rụi hoàn toàn. Người dân đồng loạt nôn ra những ngụm máu đen, sau đó hơi thở của họ dần bình ổn trở lại.

Cùng lúc đó, nhiệt lượng dư thừa từ cơ thể vạn dân theo sự dẫn dắt của Trình An bay ngược ra ngoài, tụ tụ lại thành một quả cầu lửa khổng lồ bao trùm lấy hai con Dịch Quỷ.

"Không! Đây là hỏa gì mà lại mang theo vị thuốc?!" Hai con quỷ gào thét.

"Đây là hỏa từ lòng nhân ái của người thầy thuốc." Trình An phất tay, quả cầu lửa nghiền nát hai con quỷ thành tro bụi.

Sau khi tiêu diệt dịch quỷ, Trình An cũng kiệt sức, ảo ảnh của hắn mờ nhạt đến mức gần như tan biến. Nhưng nhìn hàng ngàn người dân thôn Đoài đang dần tỉnh lại, nhìn thấy ánh sáng sự sống quay lại trong mắt họ, hắn mỉm cười.

Hắn nhặt lấy hai viên "Dịch Tinh" còn sót lại của lũ quỷ. Thay vì vứt đi, hắn dùng thần lực gột rửa yêu khí, biến chúng thành hai viên thuốc đại bổ có khả năng tăng cường sức đề kháng cho cả vùng.

"Từ hôm nay, nước suối này sẽ không chỉ là nước, mà là thuốc."

Trình An ném hai viên tinh thạch xuống nguồn suối. Dòng suối tím thẫm lập tức chuyển sang màu xanh ngọc bích, tỏa ra linh khí nồng đậm.

Người dân thôn Đoài quỳ xuống bên bờ suối, họ nhìn vị thần áo xanh đang dần tan biến vào không trung với sự sùng bái không thể diễn tả bằng lời. Họ đã thấy một vị thần không ngồi trên cao để nhận lễ vật, mà là vị thần đi vào vũng bùn để kéo họ lên.

Trình An trở về miếu, linh thể nhập lại vào bức tượng gỗ táo. Hắn mệt mỏi nhưng linh hồn lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu ra một điều: Thần vị không nằm ở sắc phong của Thiên đình, mà nằm ở sự cần thiết của Thần đối với sự tồn vong của nhân loại.

Tuy nhiên, tại huyện thành Bình Tân, một đạo pháp chỉ màu tím sậm đã được soạn xong. Thành Hoàng Thẩm Vạn Thiên đã mất hết kiên nhẫn.

"Hắn cứu người bằng y thuật? Vậy thì ta sẽ cho hắn thấy, khi cả thế giới này đều lâm bệnh, một mình hắn có cứu nổi không?"

Đại hội Hương Hỏa sắp bắt đầu, và Lạc Diệp chính là món khai vị máu mà Thành Hoàng muốn dâng lên các vị đại thần cấp cao hơn để chứng tỏ uy quyền của mình.