Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố S, biến khung cảnh trở nên nhạt nhòa. Khương Tự ngồi ở ghế sau chiếc xe đen sang trọng, đôi mắt bình thản nhìn ra cửa sổ. Cô không khóc, dù hôm nay là ngày cô bị cha ruột "gán" cho một người đàn ông lạ mặt để đổi lấy sự sống còn cho tập đoàn Khương thị.
"Tiểu thư, đến nơi rồi." – Tài xế khẽ nhắc.
Trước mắt cô là Hoắc viên, một biệt phủ cổ kính nằm tách biệt trên sườn núi. Chủ nhân nơi này là Hoắc Diên Kiêu. Trong giới thượng lưu, anh ta là một nhân vật kỳ lạ. Nắm giữ quyền lực khuynh đảo nhưng lại sống như một kẻ tu hành giữa đời thực: không rượu, không thuốc, không phụ nữ, và đặc biệt là cực kỳ ít nói.
Khương Tự bước xuống xe, chiếc váy đơn giản kín đáo không che giấu được khí chất kiêu kỳ của một đại tiểu thư. Quản gia đưa cô đi xuyên qua những dãy hành lang dài hun hút, phảng phất mùi trầm hương lạnh lẽo.
"Cậu chủ đang ở trong phòng thiền. Cô có thể vào, nhưng tuyệt đối không được gây ồn ào."
Khương Tự đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn nhưng trống trải, chỉ có một chiếc bồ đoàn đặt giữa phòng. Hoắc Diên Kiêu đang ngồi xếp bằng, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền. Anh mặc một bộ đồ lụa màu xám tro, cổ áo cài kín mít, khuôn mặt góc cạnh thanh tú đến mức thoát tục.
Khương Tự đứng yên quan sát. Cô đã nghe nhiều về sự lạnh lùng của anh, nhưng vẻ tĩnh lặng như mặt hồ này khiến cô nảy sinh một chút tò mò. Anh ta thực sự không có cảm xúc, hay chỉ đang giỏi che giấu?
"Khương tiểu thư, nhìn đủ chưa?" – Giọng nói trầm thấp, không một chút gợn sóng vang lên.
Hoắc Diên Kiêu mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm chạm vào ánh mắt của Khương Tự. Không có sự thương hại, cũng không có sự thèm khát thường thấy của đàn ông khi nhìn cô.
"Tôi đến để thực hiện hợp đồng." – Khương Tự đáp ngắn gọn.
"Quy tắc ở đây rất đơn giản." – Anh đứng dậy, chiều cao áp đảo khiến cô phải hơi ngước nhìn – "Phòng của cô ở dãy phía Đông. Không có việc gì thì không được sang dãy phía Tây. Ăn chay cùng tôi lúc 6 giờ sáng. Sau 9 giờ tối không được phép đi lại trong nhà. Cô là vật đảm bảo cho khoản nợ, cứ coi mình như một vị khách, đừng làm phiền sự yên tĩnh của tôi."
Nói xong, anh lướt qua cô như thể cô chỉ là một món đồ nội thất mới được thêm vào. Khương Tự nhìn theo bóng lưng ấy, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên. Một người đàn ông 35 tuổi, đang ở đỉnh cao phong độ, lại chọn sống một cuộc đời nhạt nhẽo như nước lã? Cô bỗng cảm thấy, một năm ở đây có lẽ sẽ thú vị hơn cô tưởng.