Ngày thứ ba ở Hoắc viên, Khương Tự cảm thấy mình sắp phát điên vì sự im lặng. Hoắc Diên Kiêu giống như một cỗ máy được lập trình sẵn. Anh dậy sớm, đọc kinh, xử lý công việc qua máy tính và ăn những bữa cơm thanh đạm không một chút gia vị.
Trong bữa tối, Khương Tự cố tình dùng nĩa gõ nhẹ vào đĩa sứ, tạo ra những tiếng động lạch cạch đầy khiêu khích. Hoắc Diên Kiêu vẫn thản nhiên dùng bữa, cử chỉ quý tộc đến mức hoàn hảo.
"Hoắc tiên sinh, anh không thấy chán sao?" – Cô đột ngột lên tiếng.
Anh đặt đũa xuống, dùng khăn lau khóe môi một cách chậm rãi rồi mới nhìn cô: "Sự náo nhiệt chỉ dành cho những người tâm không yên. Cô thấy chán vì cô chưa tìm thấy bản ngã của mình."
Khương Tự bật cười, giọng cười trong trẻo phá tan bầu không khí u trầm: "Tôi không cần tìm bản ngã, tôi chỉ cần thấy vui. Anh sống như thế này, chẳng khác gì một cái xác biết đi."
Ánh mắt Hoắc Diên Kiêu hơi tối lại. Anh nhìn xuống đôi vai trần của cô – hôm nay cô đã thay một chiếc áo hai dây mảnh khảnh, cố tình để lộ xương quai xanh tinh tế.
"Nếu không chịu được, cô có thể rời đi. Tôi sẽ không đòi nợ cha cô ngay lập tức."
"Không, tôi sẽ ở lại." – Khương Tự chống cằm, đôi mắt lấp lánh sự tinh quái – "Tôi muốn xem thử, lớp vỏ bọc hoàn hảo này của anh bao giờ thì nứt ra."
Đêm đó, Khương Tự không ngủ được. Cô đi dạo ra phía sau vườn, nơi có một hồ sen lớn. Tiếng nước róc rách hòa lẫn tiếng gió thổi qua kẽ lá. Cô nhìn thấy bóng dáng cao lớn của Hoắc Diên Kiêu đang đứng bên bờ hồ. Anh chỉ mặc một chiếc quần lụa mỏng, để trần phần thân trên.
Dưới ánh trăng mờ ảo, cơ bắp của anh không quá đồ sộ nhưng săn chắc, làn da trắng nhợt lộ ra vẻ khỏe khoắn lạ thường. Những giọt nước từ tóc anh chảy xuống, trượt qua rãnh lưng sâu hoắm rồi biến mất dưới cạp quần.
Khương Tự nấp sau rặng cây, tim chợt đập nhanh hơn một nhịp. Hóa ra, đằng sau bộ quần áo kín cổng cao tường kia là một cơ thể đàn ông tràn đầy sức sống như thế. Sự đối lập giữa vẻ ngoài đạo mạo và thân hình quyến rũ này khiến trong lòng cô trỗi dậy một loại dục vọng muốn chinh phục.