Sáng hôm sau, Hoắc Diên Kiêu cảm nhận được sự thay đổi ở Khương Tự. Cô không còn cằn nhằn về đồ ăn chay, cũng không phàn nàn về giờ giấc. Thay vào đó, cô bắt đầu xuất hiện xung quanh anh nhiều hơn với những lý do "vô tình".
Khi anh đang đọc sách trong thư viện, cô sẽ vào tìm một cuốn tiểu thuyết rồi ngồi ngay dưới chân ghế của anh. Khi anh đang thiền, cô sẽ mang vào một lọ hoa tươi vừa hái, hương hoa nồng nàn quấy nhiễu mùi trầm hương thanh khiết.
"Khương tiểu thư, tôi đã nói là đừng làm phiền tôi." – Hoắc Diên Kiêu đóng sầm cuốn sách lại, hơi thở có chút mất kiên nhẫn.
Khương Tự ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn chứa đầy vẻ ngây thơ giả tạo: "Tôi có làm gì đâu? Tôi chỉ ngồi đây đọc sách thôi mà. Hay là... sự hiện diện của tôi khiến anh không tập trung được?"
Cô đứng dậy, tiến sát về phía anh. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của cô và cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể trẻ trung ấy.
"Anh nói anh tu tâm, vậy tại sao lại dễ dàng bị ảnh hưởng bởi một cô gái như tôi?" – Cô đưa tay, định chạm vào chiếc cúc áo sơ mi của anh.
Hoắc Diên Kiêu nắm chặt lấy cổ tay cô. Lực tay của anh rất mạnh, khiến cô khẽ xuýt xoa.
"Cô đang chơi với lửa đấy." – Giọng anh khàn đặc, một sự nguy hiểm bắt đầu trỗi dậy trong đôi mắt vốn dĩ bình lặng.
Khương Tự không những không lùi lại, cô còn tiến thêm nửa bước, ép sát lồng ngực mình vào cánh tay anh: "Vậy thì anh hãy dập tắt ngọn lửa này đi... nếu anh làm được."
Ánh mắt hai người giao nhau, một bên là sự khiêu khích rực lửa, một bên là sự kìm nén cực độ. Hoắc Diên Kiêu đẩy mạnh cô ra, xoay người rời đi với những bước chân vội vã hơn thường lệ.
Khương Tự nhìn theo, tay khẽ xoa cổ tay bị đỏ lên của mình, môi nở nụ cười đắc thắng. Cô biết, tảng băng này đã bắt đầu có vết nứt. Và cô sẽ là người khiến nó sụp đổ hoàn toàn.