MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVật Gán Nợ Của Hoắc TổngChương 4: Mồi nhử trong bóng tối

Vật Gán Nợ Của Hoắc Tổng

Chương 4: Mồi nhử trong bóng tối

480 từ · ~3 phút đọc

Sau lần đụng độ ở thư viện, Hoắc Diên Kiêu bắt đầu tránh mặt Khương Tự một cách triệt để. Anh không còn dùng bữa chung với cô, cũng không xuất hiện ở những khu vực sinh hoạt chung. Sự im lặng trong Hoắc viên vốn đã đáng sợ, nay lại thêm phần căng thẳng.

Nhưng Khương Tự không phải hạng phụ nữ dễ dàng bỏ cuộc. Càng bị phớt lờ, cô càng cảm thấy người đàn ông này thú vị. Cô dành thời gian quan sát thói quen sinh hoạt của anh qua lời kể của những người làm. Cô biết anh có thói quen tắm nước lạnh vào lúc 11 giờ đêm tại bể bơi trong nhà, sau đó sẽ ngồi đọc sách thêm một tiếng trước khi ngủ.

Đêm nay, Khương Tự quyết định không đóng vai "người khách ngoan ngoãn" nữa.

Cô chọn một bộ đồ lụa mỏng manh, bên ngoài khoác hờ chiếc áo choàng dài. Khương Tự bước chân trần trên hành lang, tiến về phía bể bơi. Tiếng nước xao động nhè nhẹ vọng lại. Qua làn khói nước mờ ảo, cô thấy Hoắc Diên Kiêu đang bơi. Những sải tay của anh mạnh mẽ, dứt khoát, cơ bắp ở lưng thắt lại theo từng nhịp chuyển động.

Khi anh trồi lên khỏi mặt nước, vuốt ngược mái tóc đẫm nước ra sau, Khương Tự đã đứng ngay bên cạnh bể, trên tay cầm một chiếc khăn tắm trắng muốt.

"Hoắc tiên sinh, nước có lạnh không?"

Hoắc Diên Kiêu sững người. Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy cô. Trong không gian kín đáo và ẩm ướt này, sự hiện diện của Khương Tự giống như một loại độc dược phát tán nhanh chóng.

"Cô vào đây làm gì?" – Giọng anh khàn đặc, nước nhỏ xuống từ lồng ngực săn chắc, chảy dài xuống vùng bụng sáu múi rồi biến mất dưới làn nước.

"Tôi thấy anh đi một mình nên muốn đến giúp." – Khương Tự quỳ xuống bên mép bể, vươn tay định lau những giọt nước trên mặt anh.

Hoắc Diên Kiêu né tránh, anh bước lên bờ ở phía đối diện, nhanh chóng quấn khăn quanh eo. Tấm lưng rộng lớn của anh đối diện với cô, nhưng Khương Tự có thể thấy rõ bờ vai anh đang run nhẹ vì kìm nén.

"Khương Tự, đừng lãng phí thời gian vào tôi. Cô là người của Khương gia, giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng đi."

Nói rồi anh sải bước rời đi, để lại Khương Tự một mình với nụ cười đầy ẩn ý. Cô không hề cảm thấy bị xúc phạm. Trái lại, cô nhận ra rằng mỗi khi ở gần cô, nhịp thở của anh đều trở nên dồn dập. Đó không phải là sự ghét bỏ, đó là sự sợ hãi bản năng trước một thứ mà anh không thể kiểm soát.