MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVật Gán Nợ Của Hoắc TổngChương 5: Đêm mưa phá vỡ phòng tuyến

Vật Gán Nợ Của Hoắc Tổng

Chương 5: Đêm mưa phá vỡ phòng tuyến

472 từ · ~3 phút đọc

Cơn bão lớn đổ bộ vào thành phố, sấm sét rạch ngang bầu trời Hoắc viên. Khương Tự biết đây là cơ hội tốt nhất. Cô cố tình làm hỏng hệ thống sưởi trong phòng mình, sau đó ôm gối gõ cửa phòng ngủ của Hoắc Diên Kiêu.

"Hoắc tiên sinh... phòng tôi lạnh quá, điện cũng bị ngắt rồi." – Cô đứng đó, run rẩy trong bộ váy ngủ mỏng manh bị thấm nước mưa từ cửa sổ tạt vào, trông vừa đáng thương vừa quyến rũ tột cùng.

Hoắc Diên Kiêu mở cửa, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì mất ngủ. Nhìn thấy cô trong tình cảnh này, lý trí của anh lung lay dữ dội. Anh thở dài, lùi lại một bước để cô vào phòng.

Phòng của anh nồng đậm mùi gỗ đàn hương, nhưng lúc này, nó bị xâm chiếm bởi mùi hương cơ thể dịu ngọt của Khương Tự. Cô không nằm lên ghế sofa mà tiến thẳng đến giường lớn của anh, ngồi xuống một góc.

"Anh không định đuổi tôi đi trong đêm bão này chứ?" – Cô ngước đôi mắt ướt át nhìn anh.

Hoắc Diên Kiêu đứng ở ban công, nhìn ra màn mưa trắng xóa, cố gắng dùng cái lạnh của đêm để trấn an tâm trí. Nhưng hình ảnh đôi chân trắng ngần và làn da ẩn hiện sau lớp lụa của cô cứ hiện lên trong đầu anh như một đoạn phim quay chậm.

"Ngủ đi. Sáng mai tôi sẽ gọi thợ sửa." – Anh nói, giọng lạnh lùng nhưng lại pha chút bất lực.

Khương Tự không ngủ. Cô đứng dậy, đi đến phía sau anh, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn. Cảm giác ấm áp từ cơ thể cô truyền qua lớp áo mỏng khiến Hoắc Diên Kiêu như bị điện giật.

"Hoắc Diên Kiêu, tại sao anh luôn đẩy tôi ra? Anh sợ tôi, hay sợ chính cảm xúc của mình?"

Anh xoay người lại, nắm chặt lấy bả vai cô, ép cô lùi sát vào tường. Khoảng cách gần đến mức hai đầu mũi chạm nhau. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên môi cô.

"Cô muốn gì? Muốn tôi phát điên vì cô sao?"

"Tôi muốn anh sống thật với bản thân mình một lần thôi." – Khương Tự kiêu ngạo đáp, rồi cô chủ động rướn người, đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng luôn thốt ra những lời cay nghiệt của anh.

Nụ hôn đó như một mồi lửa rơi vào thùng thuốc súng. Hoắc Diên Kiêu không đẩy cô ra nữa. Một tay anh siết chặt eo cô, một tay luồn vào mái tóc, đáp trả nụ hôn một cách hung mãnh, như thể muốn nuốt chửng cô vào trong bụng. Mọi sự kìm nén suốt 35 năm qua vỡ vụn hoàn toàn trong khoảnh khắc này.