Hoắc Diên Kiêu nhấc bổng Khương Tự lên, ném cô xuống chiếc giường rộng lớn. Anh đổ ập người xuống, những nụ hôn dày đặc rơi xuống cổ, xương quai xanh rồi dừng lại ở vùng ngực đầy đặn của cô.
"Là cô tự tìm đến, đừng trách tôi." – Giọng anh khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng.
Bàn tay to lớn của anh thô bạo xé toạc lớp lụa mỏng manh trên người cô. Khương Tự khẽ rên rỉ, không phải vì đau mà vì sự hưng phấn tột độ khi thấy người đàn ông này hoàn toàn mất kiểm soát. Cô vòng chân qua eo anh, kéo anh sát lại hơn.
Hoắc Diên Kiêu như một con thú đói bị nhốt lâu ngày, anh tham lam thưởng thức từng tấc da thịt mịn màng của cô. Lưỡi anh lướt qua bầu ngực, trêu đùa với nụ đào hồng hào đang run rẩy vì lạnh và kích thích. Khương Tự ưỡn người, đôi tay bám chặt vào vai anh, móng tay để lại những vết hằn đỏ trên làn da trắng nhợt của anh.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cơ thể hai người quấn lấy nhau như hai con rắn. Hoắc Diên Kiêu không còn vẻ thanh cao thường ngày, anh thở dốc, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Anh di chuyển xuống dưới, đôi bàn tay tách rộng hai chân cô ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến mạch máu trong người anh như muốn nổ tung. Nơi thầm kín nhất của cô đang hé mở, lấp lánh hơi nước đầy mời gọi. Anh không vội vàng xâm nhập mà dùng ngón tay thon dài mơn trớn, trêu chọc cho đến khi Khương Tự không chịu nổi, tiếng rên rỉ của cô vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.
"Ưm... Hoắc... Hoắc Diên Kiêu... cho tôi..." – Cô cầu xin, giọng nói đứt quãng.
Hoắc Diên Kiêu dừng lại, nhìn cô với ánh mắt đầy chiếm hữu: "Gọi tên tôi, và nói cho tôi biết cô là của ai."
"Tôi là của anh... Hoắc Diên Kiêu, làm ơn..."
Nhận được câu trả lời vừa ý, anh nhanh chóng giải phóng bản thân khỏi lớp quần áo vướng víu. Khi sự thô cứng của anh chạm vào nơi mềm mại của cô, cả hai đều đồng thời hít vào một hơi thật sâu. Anh không đợi cô thích nghi, một cú thúc mạnh mẽ tiến vào tận cùng...