MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVật Gán Nợ Của Hoắc TổngChương 7: Đêm bão kinh hoàng

Vật Gán Nợ Của Hoắc Tổng

Chương 7: Đêm bão kinh hoàng

476 từ · ~3 phút đọc

Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ như đang cổ vũ cho sự điên rồ bên trong căn phòng ngủ ngập tràn mùi gỗ đàn hương. Hoắc Diên Kiêu, người đàn ông vốn dĩ luôn giữ cho mình một phong thái tĩnh lặng như nước, lúc này lại giống như một ngọn núi lửa đang phun trào.

Cú thúc mạnh mẽ đầu tiên khiến Khương Tự chưa kịp thích nghi, cô há miệng thở dốc, đôi tay bấu chặt lấy bả vai săn chắc của anh. Cảm giác bị lấp đầy một cách đột ngột làm cô vừa đau đớn vừa sung sướng đến run rẩy.

"Đau... chậm lại một chút..." - Khương Tự rên rỉ, những giọt nước mắt sinh lý đọng lại nơi khóe mắt, khiến cô trông càng thêm phần đáng thương và kích thích.

Hoắc Diên Kiêu không dừng lại, anh cúi xuống, dùng môi lưỡi liếm đi những giọt nước mắt đó, nhưng động tác phía dưới lại càng thêm tàn nhẫn. Anh như muốn đem tất cả những kìm nén, những quy tắc khắc khổ bấy lâu nay trút hết vào cơ thể mềm mại của người con gái dưới thân.

"Chẳng phải cô muốn thế này sao? Khương Tự, nhìn xem tôi đang làm gì cô này." - Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ chiếm hữu.

Anh tách rộng hai chân cô, đặt lên vai mình để có thể tiến vào sâu hơn. Mỗi lần va chạm là một tiếng "bạch bạch" vang lên đầy ám muội, hòa lẫn với tiếng mưa gào thét bên ngoài. Khương Tự cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa cơn bão, chỉ có thể bám víu vào mỏ neo duy nhất là anh.

Bàn tay to lớn của Hoắc Diên Kiêu không rảnh rỗi, anh bóp mạnh hai gò bồng đảo trắng ngần của cô, nhào nặn chúng thành những hình thù dâm mỹ. Đỉnh hồng hoa bị anh thô bạo vân vê giữa hai đầu ngón tay, khiến Khương Tự ưỡn người, tiếng rên rỉ vang lên không ngớt.

"Anh... anh mạnh quá... Hoắc Diên Kiêu... em sắp hỏng mất..."

Câu nói của cô không làm anh thương xót, ngược lại còn kích thích bản năng thú tính trong anh. Anh gia tăng tốc độ, thắt lưng chuyển động nhịp nhàng và mạnh mẽ như một cỗ máy. Mỗi lần anh tiến vào đều chạm đến nơi sâu nhất, khiến Khương Tự chỉ biết trợn mắt, đầu óc trống rỗng.

Dục vọng như một liều thuốc phiện, càng dùng càng nghiện. Hoắc Diên Kiêu nhìn chằm chằm vào gương mặt đầy tình dục của cô, trái tim vốn bình lặng của anh giờ đây đập điên cuồng. Anh không còn quan tâm đến việc tu tâm hay quy tắc, lúc này trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Biến cô thành của riêng mình, mãi mãi.