Cuộc hoan lạc không dừng lại ở đó. Sau hiệp đầu tiên đầy bạo liệt, Hoắc Diên Kiêu vẫn không hề có dấu hiệu mệt mỏi. Anh lật người Khương Tự lại, bắt cô quỳ rạp xuống giường trong tư thế của một con thú nhỏ.
Khương Tự mệt mỏi đến mức không còn sức lực, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách trung thực với sự đụng chạm của anh. Hoắc Diên Kiêu áp sát lồng ngực nóng hổi vào lưng cô, đôi bàn tay luồn ra phía trước, nắm lấy hai cánh tay cô kéo ngược ra sau.
Từ góc độ này, anh có thể nhìn thấy trọn vẹn sự tròn trịa và trắng nõn của vòng ba cô đang rung rinh theo từng nhịp thở. Anh không vội vã tiến vào ngay, mà dùng thứ thô cứng kia cọ xát dọc theo khe mông ẩm ướt, trêu đùa nơi cửa huyệt đang khép mở.
"Ưm... đừng trêu em nữa... vào đi..." - Khương Tự xoay đầu lại, ánh mắt mơ màng cầu xin.
Hoắc Diên Kiêu nhếch môi, một nụ cười đầy tà khí mà chưa ai từng thấy. Anh bất ngờ thúc mạnh từ phía sau. Sự xâm nhập đột ngột này khiến Khương Tự hét lên một tiếng, sống lưng cong lại như một cây cung.
"Gọi tên tôi một lần nữa." - Anh gằn giọng, đôi tay siết chặt eo cô đến mức để lại những vết lằn đỏ.
"Hoắc... Diên Kiêu... anh là đồ khốn... anh mạnh quá..."
Anh bật cười, nhịp độ phía dưới càng lúc càng nhanh và sâu hơn. Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang dội khắp căn phòng nồng nặc mùi vị tình dục. Khương Tự cảm thấy mình như bị xé rách, nhưng cảm giác khoái lạc từ tận cùng tủy não truyền đến khiến cô không thể ngừng lại.
Mồ hôi của cả hai hòa quyện vào nhau, chảy dài trên những đường cong cơ thể. Hoắc Diên Kiêu như phát điên, anh cắn lên bờ vai mịn màng của cô, để lại một dấu răng tím đỏ như một sự đánh dấu chủ quyền. Anh muốn cả thế giới biết rằng, người con gái này, dù là vật gán nợ hay là gì đi nữa, cũng chỉ có thể thuộc về một mình anh.
Cuộc chiến kéo dài đến tận nửa đêm, khi cả hai đều kiệt sức nhưng sự hưng phấn vẫn chưa hề thuyên giảm. Hoắc Diên Kiêu bế cô vào phòng tắm, trong làn nước ấm áp, một cuộc "mây mưa" khác lại bắt đầu...