Cánh cửa phòng ngủ sập mạnh, tiếng khóa trái vang lên khô khốc như cắt đứt mọi lối thoát của Khương Tự. Hoắc Diên Kiêu không còn là người đàn ông trầm mặc ngồi lần chuỗi hạt nữa. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, anh đẩy cô vào bức tường lạnh lẽo ngay sau cánh cửa.
"Khương Tự, cô giỏi lắm. Cô dùng thân xác mình làm mồi nhử để xem tôi phát điên vì ghen đúng không?" – Anh gầm nhẹ, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với sự cuồng nộ của mình.
Khương Tự dù đau nhưng khóe môi vẫn hiện lên nụ cười thách thức: "Nếu anh không quan tâm, tại sao lại phải giận dữ thế này? Chẳng phải anh nói tôi chỉ là vật gán nợ sao?"
Câu nói của cô như mồi lửa ném vào kho xăng. Hoắc Diên Kiêu không nói thêm lời nào, anh cúi xuống cắn mạnh vào cổ cô, một nụ hôn mang đầy tính trừng phạt. Anh thô bạo xé toạc chiếc váy mỏng trên người cô, để mặc những mảnh vải rơi lả tả xuống sàn.
Khương Tự bị anh nhấc bổng lên, ép sát vào tường. Một chân cô bị anh kéo cao quá hông. Sự lạnh lẽo của bức tường phía sau và sự nóng bỏng từ cơ thể anh phía trước tạo nên một sự tương phản đến nghẹt thở.
Anh tháo thắt lưng, chẳng cần bất cứ màn dạo đầu nào, anh trực tiếp thúc mạnh vào. Khương Tự hét lên một tiếng thất thanh, cơn đau và khoái cảm ập đến cùng lúc khiến đầu óc cô trống rỗng.
"Nói! Thằng đó đã chạm vào cô ở đâu? Ở đây? Hay ở đây?" – Mỗi câu hỏi, anh lại thúc mạnh hơn, sâu hơn. Anh dùng sức mạnh tuyệt đối của đàn ông để khẳng định chủ quyền, để xóa sạch mọi hình bóng của kẻ khác trong tâm trí cô.
Khương Tự bám chặt vào vai anh, móng tay ghim sâu vào da thịt. Cô rên rỉ đứt quãng: "Chưa... không có ai... chỉ có anh thôi... Hoắc Diên Kiêu... chậm lại... em chết mất..."
Nhưng Hoắc Diên Kiêu như đã mất trí, anh điên cuồng va chạm, tiếng da thịt đập vào nhau chát chúa hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm mùi vị tình dục. Căn phòng vốn dĩ thanh tịnh giờ đây chỉ còn lại dục vọng nguyên thủy nhất.