Cơn ghen của người đàn ông luôn kìm nén cảm xúc thật đáng sợ. Đêm đó, Hoắc Diên Kiêu không ngồi thiền. Anh xông thẳng vào phòng Khương Tự khi cô vừa mới tắm xong.
Anh không nói một lời, thô bạo ném cô lên giường. Khương Tự chỉ kịp kêu lên một tiếng thì đôi môi anh đã ập xuống, cắn xé môi cô như để trừng phạt cho việc cô đã để người đàn ông khác chạm vào tay mình.
"Đau... anh điên rồi sao?" - Khương Tự đẩy anh ra nhưng sức lực của cô chẳng là gì so với anh.
"Phải, tôi điên rồi." - Hoắc Diên Kiêu thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng - "Cô muốn trả nợ đúng không? Đêm nay tôi sẽ cho cô biết, nợ tôi không dễ trả như vậy."
Anh xé toạc chiếc khăn tắm trên người cô, để lộ cơ thể tuyệt mỹ dưới ánh đèn ngủ. Cơn giận hòa lẫn với ham muốn xác thịt tạo nên một sự kích thích tột độ. Hoắc Diên Kiêu không nhẹ nhàng như lần đầu, anh lật người cô lại, ép cô quỳ trên giường, đôi tay siết chặt lấy hông cô.
Anh tháo thắt lưng, sự thô cứng nóng hổi đâm thẳng vào từ phía sau mà không có bất kỳ màn dạo đầu nào.
"Á...!" - Khương Tự hét lên, đau đớn khiến cô chảy nước mắt, nhưng ngay sau đó là cảm giác lấp đầy mãnh liệt khiến cô run rẩy.
Hoắc Diên Kiêu thúc mạnh và liên tục, mỗi cú va chạm đều mang theo sự giận dữ và chiếm hữu tuyệt đối. Tiếng da thịt va chạm chát chúa vang lên trong căn phòng vắng.
"Nói! Cô là của ai?" - Anh gầm nhẹ, một tay siết cổ cô kéo ngược ra sau, bắt cô phải nhìn vào gương mặt đầy dục vọng của mình trong gương.
"Tôi là... của anh... ưm... của mình anh thôi..." - Khương Tự đứt quãng trả lời, đôi mắt mờ mịt vì khoái cảm và đau đớn đan xen.
Sự phục tùng của cô càng khiến anh phát điên hơn. Anh không dừng lại, nhịp độ càng lúc càng nhanh, như muốn khảm cô vào sâu trong cơ thể mình. Đêm nay, sự giả tạo của một người đàn ông tĩnh lặng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một con thú săn mồi đang tận hưởng con mồi xinh đẹp của mình một cách tham lam nhất.