Sự xuất hiện của Lâm thiếu gia – một đối tác làm ăn của Khương gia trước đây – đã khuấy động mặt hồ tĩnh lặng ở Hoắc viên. Anh ta đến để bàn về việc tiếp quản một số mặt bằng cũ của Khương thị nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Khương Tự.
Trong phòng khách, Lâm thiếu gia không ngần ngại nắm lấy tay Khương Tự: "Tự Tự, em ở đây có khổ lắm không? Nếu em muốn, anh sẽ gom tiền trả nợ cho Hoắc tổng để đưa em đi."
Khương Tự chưa kịp trả lời thì một luồng khí lạnh tràn ngập căn phòng. Hoắc Diên Kiêu bước vào, gương mặt tối sầm lại khi thấy bàn tay của Lâm thiếu gia đang chạm vào cô.
"Lâm thiếu, nếu đến để bàn công việc thì mời vào thư phòng. Còn nếu đến để tán tỉnh người của tôi, thì cửa ở đằng kia." - Giọng nói của anh lạnh thấu xương, mang theo một sự áp chế vô hình.
Lâm thiếu gia hơi rụt rè nhưng vẫn cố chấp: "Hoắc tổng, cô ấy đâu phải món đồ. Cô ấy là người..."
"Ở đây, tôi nói cô ấy là cái gì thì cô ấy là cái đó." - Hoắc Diên Kiêu đi đến, thô bạo kéo Khương Tự về phía sau mình, che chắn cô hoàn toàn khỏi tầm mắt kẻ khác.
Sau khi Lâm thiếu gia bị đuổi đi, Hoắc Diên Kiêu xoay người lại, ánh mắt đầy lửa giận nhìn Khương Tự. Anh bóp chặt cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào mình.
"Cô thích hắn ta? Cô muốn đi với hắn?"
Khương Tự nhìn thấy sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt anh, cô không sợ mà còn mỉm cười: "Anh quan tâm sao? Tôi nghĩ tôi chỉ là vật gán nợ rẻ tiền thôi mà?"
"Cô..." - Hoắc Diên Kiêu nghẹn lời. Sự ghen tuông bùng phát khiến anh không còn giữ được vẻ thanh cao. Anh muốn bóp nát sự kiêu ngạo này của cô, nhưng cũng muốn ôm chặt cô vào lòng để không ai có thể chạm tới.