Sau đêm bão ấy, không khí tại Hoắc viên trở nên kỳ lạ đến mức người làm trong nhà cũng không dám thở mạnh. Hoắc Diên Kiêu dường như muốn xóa sạch dấu vết của sự buông thả đêm qua. Anh rời giường từ rất sớm, quay trở lại với bộ đồ lụa xám cài kín cổ, ngồi trong phòng thiền suốt nhiều giờ liền.
Khương Tự tỉnh dậy trong căn phòng trống trải, cảm nhận sự đau nhức râm ran nơi vùng đùi và thắt lưng – minh chứng cho sự cuồng nhiệt của người đàn ông kia. Cô khẽ nhếch môi, không hề giận dỗi. Cô biết anh đang sợ. Người đàn ông càng kiểm soát tốt bản thân, khi mất kiểm soát sẽ càng cảm thấy hoang mang.
Trong bữa tối, Hoắc Diên Kiêu vẫn duy trì vẻ mặt không cảm xúc. Anh không nhìn cô lấy một lần, tập trung vào bát cháo thanh đạm như thể đêm qua người điên cuồng chiếm hữu cô không phải là anh.
"Hoắc tiên sinh, anh định đóng kịch đến bao giờ?" - Khương Tự thản nhiên cắt một miếng trái cây, giọng nói đầy tính khiêu khích.
Đôi đũa trong tay Hoắc Diên Kiêu khựng lại. Anh ngước mắt lên, đôi đồng tử lạnh lẽo như băng: "Tôi không hiểu cô đang nói gì. Chuyện đêm qua là một sự cố ngoài ý muốn. Tôi sẽ không để nó xảy ra lần nữa."
Khương Tự bật cười, cô đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn và cúi người xuống sát tai anh. Chiếc váy ngủ mỏng manh cố tình để lộ những vết hằn đỏ trên cổ và vai – những "tác phẩm" của chính anh.
"Sự cố? Sự cố mà kéo dài đến tận tờ mờ sáng sao? Hoắc Diên Kiêu, anh có thể lừa bản thân, nhưng không lừa được cơ thể của anh đâu. Tôi thấy... anh rất tận hưởng 'sự cố' đó mà."
Hoắc Diên Kiêu siết chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Anh đứng phắt dậy, ghế gỗ ma sát xuống sàn tạo ra tiếng động chói tai.
"Khương Tự, giữ tự trọng. Đừng tưởng sau một đêm thì cô có quyền can thiệp vào cuộc sống của tôi. Cô vẫn chỉ là vật gán nợ không hơn không kém."
Anh bỏ đi, để lại Khương Tự đứng đó với nụ cười tự tin. Cô biết, anh càng giận dữ, chứng tỏ anh càng bị cô ảnh hưởng.