Tiếng còi tàu hú vang một hồi dài dằng dặc, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của buổi hoàng hôn trên bến cảng Hải Ninh. Thanh âm ấy trầm đục, mang theo chút gì đó buồn bã như tiếng thở dài của một thời đại cũ. Thẩm Giai Ý đứng trên boong tàu, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào lan can sắt đã rỉ sét. Gió biển mặn chát tạt thẳng vào mặt, thổi tung mái tóc dài vốn được kẹp gọn gàng, giờ đây rối bời như chính mớ hỗn độn trong lòng cô.
Dưới chân cô là một chiếc vali kéo cũ kỹ, bên trong chỉ vỏn vẹn vài bộ quần áo giản dị, một bộ dụng cụ vẽ và một cuốn sổ phác thảo đã sờn gáy. Đó là tất cả những gì cô mang theo sau khi quyết định từ bỏ vị trí kiến trúc sư trưởng tại một tập đoàn hàng đầu ở Bắc Kinh. Mười năm thanh xuân, những đêm thức trắng bên bản vẽ, những cuộc họp căng thẳng đến nghẹt thở và cả sự phản bội từ người đồng nghiệp thân thiết nhất... tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh ký hức vụn vặt mà cô muốn ném xuống đại dương sâu thẳm ngoài kia.
"Cô gái, tàu sắp rời bến đến đảo Thanh Lam rồi, cô chắc chắn chứ?" – Ông lão soát vé, người có khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và nước da sạm màu nắng gió, nheo mắt nhìn cô. "Nơi đó hẻo lánh lắm, chỉ có sóng và đá thôi, không có những thứ lộng lẫy như ở thành phố đâu."
Giai Ý khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt che đi sự mệt mỏi trong đôi mắt: "Cháu cảm ơn bác. Cháu thực sự cần một nơi chỉ có sóng và đá thôi ạ."
Tàu rời bến. Những tòa nhà cao chọc trời của thành phố Hải Ninh lùi xa dần, thu nhỏ lại rồi cuối cùng chỉ còn là một đường kẻ mờ nhạt nơi chân trời. Giai Ý hít một hơi thật sâu, để mùi muối biển tràn đầy lồng ngực. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể mỗi hải lý con tàu đi qua là một gánh nặng trên vai cô được trút bỏ.
Đảo Thanh Lam hiện ra khi ánh trăng đã lên cao, treo lơ lửng như một chiếc đèn lồng bạc trên mặt biển đen thẫm. Hòn đảo mang một vẻ đẹp hoang sơ, tĩnh lặng đến đáng sợ. Những rặng phi lao rì rào trong gió như những lời thì thầm của biển cả.
Khi Giai Ý bước xuống cầu cảng bằng gỗ mục nát, đôi giày cao gót – thứ phụ kiện cuối cùng của cuộc sống thành thị – khiến cô lảo đảo. Cô chưa kịp lấy lại thăng bằng thì một mảng gỗ dưới chân vang lên tiếng "rắc" khô khốc.
"Cẩn thận!"
Một bàn tay to lớn, đầy sức mạnh đột ngột nắm lấy cánh tay cô, kéo mạnh về phía sau. Theo đà quán tính, Giai Ý ngã nhào vào một lồng ngực vững chãi. Mùi hương của người đàn ông này rất lạ – không phải mùi nước hoa đắt tiền mà cô thường ngửi thấy ở văn phòng, mà là sự pha trộn giữa mùi nắng, mùi gỗ mục và một chút thanh khiết của gió biển đêm.
"Muốn tự tử thì chọn chỗ nào sâu hơn một chút, ở đây nước nông, chết không nổi đâu, chỉ gãy chân thôi."
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút mỉa mai lạnh lùng khiến Giai Ý giật mình lùi lại. Cô điều chỉnh lại gọng kính, ngước mắt nhìn người vừa cứu mình. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, cô thấy một người đàn ông cao lớn vượt trội. Anh mặc một chiếc áo khoác kaki tối màu, ống quần xắn cao, đôi ủng đen dính đầy cát. Khuôn mặt anh góc cạnh như được tạc từ đá, đôi mắt sâu thẳm và sắc sảo như loài hải âu đang săn mồi trong đêm.
Đó chính là Cố Ninh Thần.
Giai Ý hơi bối rối, cô lắp bắp: "Tôi... tôi không có ý định tự tử. Chỉ là tôi không thấy biển báo..."
"Biển báo ngay dưới chân cô đấy." – Cố Ninh Thần hất hàm chỉ xuống tấm bảng gỗ đã mục nát, chữ "Nguy Hiểm" chỉ còn nhìn thấy lờ mờ. "Dân thành phố các người ai cũng mơ mộng về biển, nhưng lại chẳng bao giờ học cách nhìn xuống mặt đất."
Anh không đợi cô trả lời, cúi xuống xách chiếc vali của cô lên bằng một tay nhẹ bẫng như xách một túi bông, rồi bước về phía chiếc xe jeep cũ kỹ đậu gần đó.
"Này! Anh mang đồ của tôi đi đâu thế?" – Giai Ý vội vàng chạy theo, bước chân tập tễnh trên nền cát đá.
Cố Ninh Thần ném vali vào ghế sau, mở cửa xe rồi nhìn cô bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn: "Muộn thế này rồi, không có xe ôm hay taxi nào đón cô đâu. Lên xe, tôi đưa về làng. Hay cô muốn ngủ lại đây làm mồi cho muỗi biển?"
Giai Ý do dự một giây rồi nhanh chóng trèo lên ghế phụ. Không gian trong xe chật hẹp, hơi nóng từ động cơ và mùi da cũ bao trùm lấy cô. Cố Ninh Thần nổ máy, chiếc xe jeep gầm lên một tiếng vang dội rồi lao đi trên con đường mòn xóc nảy.
"Cô về đâu?" – Anh hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng về con đường tăm tối phía trước.
"Nhà bà nội Lưu, gần ngọn hải đăng phía Đông."
Cố Ninh Thần khẽ nhướng mày, nhưng không nói gì thêm. Anh lái xe rất nhanh, nhưng cực kỳ điêu luyện, vượt qua những khúc cua gắt bên sườn núi một cách dễ dàng. Giai Ý ngồi bên cạnh, tay bám chặt vào cửa xe, trái tim đập thình thịch vì tốc độ. Cô bí mật quan sát góc nghiêng của anh. Có điều gì đó ở người đàn ông này rất khác biệt so với những người dân đảo mà cô tưởng tượng. Cách anh cầm vô lăng, sự điềm tĩnh toát ra từ phong thái... anh giống một vị thủ lĩnh hơn là một ngư dân đơn thuần.
"Anh... anh cũng sống ở đây sao?" – Cô lên tiếng để phá tan sự im lặng đến ngạt thở.
"Tôi sống ở đâu không liên quan đến cô." – Câu trả lời cụt lủn và lạnh lùng khiến Giai Ý đỏ mặt vì tự ái.
Cô quay mặt nhìn ra cửa sổ. Biển đêm mênh mông, những con sóng trắng xóa vỗ vào vách đá tạo nên những âm thanh gầm rú oai hùng. Ở nơi này, con người trở nên thật nhỏ bé. Những nỗi đau mà cô từng coi là to lớn như bầu trời, giờ đây dường như chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa đại dương.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà đá cổ kính có hàng rào hoa giấy rực rỡ dưới ánh trăng. Cố Ninh Thần bước xuống, lẳng lặng mang vali đặt trước cổng nhà cho cô.
"Cảm ơn anh, Cố... à, tôi vẫn chưa biết tên anh."
Người đàn ông nhìn cô một lần cuối, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao của cô trong giây lát rồi thản nhiên quay đi: "Cố Ninh Thần. Đừng ra biển vào ban đêm nữa, biển ở đây không hiền hòa như cô nghĩ đâu."
Nói rồi, anh lên xe, để lại một làn khói bụi và tiếng động cơ dần xa khuất. Giai Ý đứng đó, nhìn theo bóng chiếc xe biến mất sau rặng núi. Gió biển lại thổi tới, nhưng lần này cô không thấy lạnh nữa.
"Cố Ninh Thần..." – Cô khẽ lẩm bẩm cái tên đó trong miệng.
Hành trình của cô tại đảo Thanh Lam đã bắt đầu như thế, bằng một sự suýt ngã và một người đàn ông mang hơi thở của đại dương. Cô không biết rằng, phía sau vẻ ngoài thô ráp của anh là cả một vùng biển đầy sóng gió, và phía sau sự xuất hiện của cô tại đây là một định mệnh đã được sắp đặt từ rất lâu.
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ thơm mùi gỗ thông của bà nội Lưu, Giai Ý lần đầu tiên sau nhiều năm có được một giấc ngủ không mộng mị. Bên ngoài cửa sổ, tiếng sóng vẫn vỗ rì rào như một bản tình ca không hồi kết.