MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 2: BẢN THIẾT KẾ DƯỚI ÁNH BÌNH MINH

Về Phía Biển Có Anh

Chương 2: BẢN THIẾT KẾ DƯỚI ÁNH BÌNH MINH

1,299 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng ban mai rực rỡ của vùng biển miền biển len lỏi qua khe cửa sổ, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn chút mệt mỏi của Thẩm Giai Ý. Cô thức dậy bởi tiếng gọi nhau í ới của các ngư dân chuẩn bị cho phiên chợ cá sớm. Mùi cháo hải sản thơm nồng từ gian bếp của bà nội Lưu bốc lên, mang theo hơi ấm chân chất của một gia đình thực thụ – thứ mà Giai Ý đã đánh mất từ lâu trong những bữa ăn vội vã nơi công sở.

"Giai Ý, dậy ăn chút cháo rồi đi dạo cho khuây khỏa con ạ. Ở đây không có tiếng còi xe, chỉ có tiếng sóng thôi." – Bà nội Lưu hiền từ múc một bát cháo đầy, đôi mắt nheo lại đầy ấm áp.

Giai Ý khẽ gật đầu, lòng bỗng thấy bình yên lạ thường. Sau bữa sáng, cô cầm theo cuốn sổ phác thảo và chiếc bút chì quen thuộc, đi bộ về phía ngọn hải đăng. Đây là điểm cao nhất trên đảo Thanh Lam, nơi cô có thể thu vào tầm mắt toàn bộ vẻ đẹp hoang sơ của hòn đảo này.

Tuy nhiên, khi đang mải mê phác thảo những đường nét của vách đá nhô ra biển, một hình bóng quen thuộc bỗng lọt vào tầm mắt cô. Ở một mỏm đá khá hiểm trở bên dưới, một người đàn ông đang cúi xuống kiểm tra những khối bê tông lớn kỳ lạ. Đó là Cố Ninh Thần.

Hôm nay anh không mặc áo khoác mà chỉ diện một chiếc áo phông đen ôm sát, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc và làn da đồng hun bóng bẩy dưới nắng. Anh đang cầm một bản vẽ, thi thoảng lại dùng thước dây đo đạc một cách tỉ mỉ. Sự tập trung của anh khiến Giai Ý bất giác tò mò. Một ngư dân bình thường sao lại cần đo đạc kỹ thuật chính xác đến thế?

Giai Ý chậm rãi bước xuống lối mòn. Có lẽ do tiếng sóng quá lớn, Cố Ninh Thần không nhận ra có người đang tiến lại gần. Cho đến khi một cơn gió mạnh thổi qua, cuốn bay bản vẽ trên tay anh về phía những bụi cây dại gần chỗ Giai Ý đứng.

Cô nhanh tay nhặt lấy bản vẽ. Đập vào mắt cô không phải là sơ đồ đánh cá, mà là một bản vẽ kỹ thuật chi tiết về cấu trúc kè chắn sóng bền vững. Những đường nét được vẽ tay cực kỳ chuyên nghiệp, từ tỷ lệ đến các thông số chịu lực đều thể hiện trình độ của một kỹ sư lão luyện.

"Đưa đây cho tôi."

Giọng nói lạnh lùng vang lên ngay đỉnh đầu. Giai Ý giật mình, thấy Cố Ninh Thần đã đứng trước mặt mình từ lúc nào. Đôi mắt anh ánh lên vẻ cảnh giác, thậm chí có chút gay gắt khi thấy cô đang nhìn chằm chằm vào bản vẽ của mình.

"Cái này... là do anh vẽ sao?" – Giai Ý không giấu nổi sự ngạc nhiên. "Những thông số về lực cản dòng chảy này... nó rất chuyên sâu. Anh không phải là ngư dân đơn thuần đúng không?"

Cố Ninh Thần giật lấy bản vẽ, cuộn tròn lại. Anh nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, như muốn thấu tận tâm can của người phụ nữ đối diện.

"Cô quản hơi nhiều rồi đấy, Thẩm tiểu thư." – Anh nhếch môi, nụ cười mang chút vị đắng của muối biển. "Ở đây, ai cũng có một quá khứ muốn chôn vùi. Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là hòn đảo này cần những khối bê tông này để không bị bão cuốn trôi."

Giai Ý bị khí thế của anh làm cho hơi lùi lại một bước, nhưng bản năng của một kiến trúc sư khiến cô không thể im lặng trước một lỗi nhỏ trên bản vẽ: "Nếu anh định đặt kè ở vị trí đó, với góc nghiêng 45 độ, khi thủy triều dâng kết hợp với gió mùa Đông Bắc, áp lực sẽ tập trung vào chân kè. Chỉ sau hai mùa mưa, nó sẽ bị xói mòn và đổ sụp."

Cố Ninh Thần khựng lại. Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên có chút thay đổi, từ lạnh nhạt sang ngạc nhiên, rồi dần trở nên trầm tư. Anh chưa bao giờ nghĩ một cô gái trông có vẻ tiểu thư, yếu ớt này lại có thể nhìn ra điểm yếu cốt lõi trong bản thiết kế mà anh đã trăn trở nhiều tháng qua.

"Cô biết về kết cấu?"

"Tôi là kiến trúc sư." – Giai Ý tự tin đáp, ánh nắng chiếu vào đôi mắt cô khiến chúng trở nên sáng rực rỡ. "Và nếu anh muốn hòn đảo này an toàn, anh cần điều chỉnh lại góc cắt của khối bê tông thành hình chữ V ngược để phân tán lực."

Cố Ninh Thần im lặng hồi lâu. Tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá như nhịp đập của thời gian. Anh nhìn bản vẽ trên tay, rồi lại nhìn cô gái trước mặt. Một sự kết nối vô hình bỗng chốc hình thành giữa hai tâm hồn vốn dĩ xa lạ.

"Cô đi theo tôi." – Anh nói rồi quay lưng đi về phía một xưởng gỗ cũ nát nằm sâu trong rặng phi lao.

"Đi đâu?"

"Nếu cô giỏi như cô nói, thì chứng minh đi. Tôi đang thiếu một người có thể tính toán lại sơ đồ chịu lực cho dự án này."

Giai Ý hơi ngần ngại, nhưng sự hiếu kỳ và khát khao được chạm lại vào công việc mình yêu thích đã chiến thắng. Cô bước theo sau bóng lưng vững chãi của Cố Ninh Thần. Tại xưởng gỗ, cô kinh ngạc khi thấy hàng loạt mô hình tàu thủy và các cấu trúc cảng biển được chế tác tinh xảo.

Hóa ra, Cố Ninh Thần không chỉ là "ngư dân". Anh là người đang âm thầm dùng kiến thức của mình để bảo vệ hòn đảo này khỏi sự tàn phá của thiên nhiên và những dự án cải tạo thiếu bền vững từ đất liền.

"Ngồi xuống đi." – Anh hất hàm về phía chiếc bàn gỗ dài đầy mạt cưa và những cuộn giấy trắng. "Nếu cô sửa được bản vẽ này, tôi sẽ bao cô tiền ăn ở đảo Thanh Lam trong một tháng."

Giai Ý mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi cô rời Bắc Kinh. Cô tháo chiếc kẹp tóc, để mái tóc xõa tung, rồi cầm lấy cây bút chì. "Một tháng tiền ăn thì ít quá, tôi muốn cả một chuyến tham quan những vùng biển sâu nhất của hòn đảo này trên thuyền của anh."

Cố Ninh Thần không đáp, nhưng khóe môi anh dường như hơi nhếch lên một chút. Trong không gian nhỏ hẹp của xưởng gỗ, tiếng bút chì sột soạt trên giấy hòa cùng tiếng gió biển tạo nên một nhịp điệu mới cho cuộc đời của cả hai.

Chiều hôm đó, người dân đảo Thanh Lam thấy một cảnh tượng lạ lùng: Anh chàng Cố Ninh Thần vốn lầm lì, ít nói lại đang đứng cạnh một cô gái xinh đẹp, cả hai cùng chăm chú nhìn vào một tờ giấy rộng, thỉnh thoảng lại tranh luận gay gắt về một điều gì đó.

Về phía biển, không chỉ có sóng, có gió, mà bắt đầu có những mầm mống của một tình yêu nảy nở từ những điểm chung không ngờ tới. Giai Ý nhận ra, có lẽ biển đã không chỉ nhận lấy những muộn phiền của cô, mà còn đang trả lại cho cô một lý do để bắt đầu lại.