MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 3: SÓNG VỖ MẠN THUYỀN

Về Phía Biển Có Anh

Chương 3: SÓNG VỖ MẠN THUYỀN

1,383 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp làm tan đi lớp sương mù bảng lảng trên mặt biển, Thẩm Giai Ý đã có mặt tại cầu cảng. Cô mặc một chiếc áo gió mỏng, tóc tết gọn gàng phía sau, vai đeo túi đồ nghề gồm sổ vẽ và một chiếc máy ảnh cũ.

Cố Ninh Thần đã đợi sẵn trên chiếc thuyền máy vỏ sắt có vẻ ngoài khá thô kệch nhưng động cơ lại nổ rất êm. Anh đứng ở đuôi thuyền, đôi bàn tay thoăn thoắt kiểm tra dây neo. Thấy Giai Ý đến, anh chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời thừa thãi nào, đưa tay ra ý muốn đỡ cô lên thuyền. Bàn tay anh to, ấm và đầy những vết chai sần, mang lại một cảm giác vững chãi lạ thường.

"Hôm nay chúng ta đi khảo sát bãi đá ngầm phía Tây. Chỗ đó địa hình phức tạp, sóng đánh rất mạnh, cô bám chắc vào." – Ninh Thần dặn dò khi bắt đầu điều khiển thuyền rời bến.

Chiếc thuyền lướt đi, rẽ sóng tạo thành những vệt bọt trắng xóa. Giai Ý ngồi ở mũi thuyền, cảm nhận từng đợt gió biển lồng lộng thổi vào đại ngàn tâm hồn mình. Càng ra xa bờ, nước biển càng chuyển sang màu xanh thẫm, trong vắt đến mức có thể nhìn thấy những rặng san hô lấp lánh bên dưới.

"Tại sao anh lại chọn vị trí này để đặt kè chắn sóng?" – Giai Ý hỏi lớn để át tiếng động cơ.

Cố Ninh Thần tắt máy, để thuyền trôi tự do theo dòng hải lưu. Anh chỉ tay về phía một dãy đá nhô lên khỏi mặt nước như những chiếc răng nanh khổng lồ: "Bãi đá ngầm này là 'lá chắn' tự nhiên của đảo Thanh Lam. Nhưng mười năm qua, mực nước dâng cao và các dòng chảy thay đổi đã khiến nó bị mòn đi nhanh chóng. Nếu bãi đá này mất đi, những cơn bão vào mùa thu sẽ đánh thẳng vào làng chài. Lúc đó, cả hòn đảo này sẽ không khác gì một con thuyền không đáy."

Giai Ý mở bản vẽ hôm qua ra, đối chiếu với thực tế. Cô bắt đầu hiểu vì sao một kỹ sư đóng tàu tài năng như anh lại chấp nhận sống ẩn dật nơi đây. Anh không chỉ đang xây một bức tường bê tông, anh đang bảo vệ linh hồn của hòn đảo này.

"Ninh Thần, bản thiết kế chữ V ngược mà tôi nói hôm qua... nếu kết hợp với việc trồng thêm rừng ngập mặn phía trong eo biển, hiệu quả giảm áp lực sóng sẽ tăng lên gấp đôi." – Giai Ý hào hứng nói, đôi mắt cô lấp lánh niềm đam mê nghề nghiệp vốn đã bị dập tắt bấy lâu.

Cố Ninh Thần nhìn cô, một thoáng ngạc nhiên lướt qua đôi mắt sâu thẳm. Anh chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào từ thành phố về đây mà lại không than phiền về mùi cá hay sự thiếu thốn, thay vào đó là sự nhiệt huyết với những con số và cấu trúc.

"Cô không giống những kiến trúc sư tôi từng biết." – Anh lẩm bẩm, rồi đột ngột thay đổi sắc mặt, nhìn về phía đường chân trời nơi một đám mây đen đang kéo đến nhanh chóng. "Chết tiệt, thời tiết ở đây thay đổi nhanh quá. Chúng ta phải quay về ngay!"

Nhưng biển cả vốn không dễ đoán. Khi Ninh Thần vừa định khởi động máy thì một tiếng "khục" khô khốc vang lên. Động cơ rung mạnh rồi im lìm. Một mảnh lưới đánh cá cũ của ai đó bỏ lại đã quấn chặt vào chân vịt.

Cơn mưa bắt đầu đổ xuống, trắng xóa cả một vùng trời đất. Sóng biển bắt đầu dâng cao, xô đẩy chiếc thuyền nhỏ như một món đồ chơi. Giai Ý chưa bao giờ thấy biển giận dữ đến thế. Cô bám chặt lấy mạn thuyền, khuôn mặt cắt không còn giọt máu.

"Đừng sợ! Bám chắc lấy tôi!" – Ninh Thần hét lớn. Anh lao tới, một tay ôm chặt lấy eo Giai Ý, tay kia dùng dây thừng cố định cả hai vào thân thuyền.

Sóng đánh dữ dội, một đợt sóng lớn trùm lên cả con thuyền, khiến Giai Ý ngạt thở. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, cô chỉ cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông bên cạnh. Cố Ninh Thần không hề hoảng loạn, đôi mắt anh rực lên sự quyết tâm. Anh lợi dụng sức đẩy của sóng, điều khiển thuyền dạt vào một hòn đảo hoang nhỏ cách đó không xa.

Khi thuyền va vào bãi cát, cả hai nhào xuống nước, cố gắng kéo con thuyền lên bờ trước khi nó bị sóng cuốn đi. Cả người Giai Ý run cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Ninh Thần nhanh chóng tìm thấy một hang đá tự nhiên trên vách núi để trú ẩn.

Đêm đó, giữa hòn đảo hoang vắng, tiếng mưa rơi tầm tã hòa cùng tiếng sóng gầm rú bên ngoài hang. Ninh Thần dùng những cành củi khô còn sót lại trong hang và một chút dầu máy để nhóm lên một ngọn lửa nhỏ.

Giai Ý ngồi co rùm một góc, chiếc áo gió đã ướt sũng. Ninh Thần nhìn cô, rồi lẳng lặng cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra – lớp bên trong vẫn còn khô ráo – ném cho cô.

"Mặc vào đi. Ở đây đêm lạnh lắm, cô mà ốm thì tôi không mang cô về được đâu."

Giai Ý nhận lấy áo, mùi hương của anh bao bọc lấy cô, mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ. Cô nhìn vào ánh lửa bập bùng, rồi nhìn sang người đàn ông đang ngồi tựa lưng vào vách đá, đôi mắt anh xa xăm như đang nhìn về một miền ký ức nào đó.

"Anh... anh đã từng là một kỹ sư rất giỏi ở Thượng Hải đúng không?" – Cô khẽ hỏi.

Cố Ninh Thần im lặng rất lâu, tưởng như anh sẽ không trả lời. Nhưng rồi, giọng anh vang lên, trầm và buồn như tiếng sóng đêm: "Gia đình tôi ba đời đều là thợ đóng tàu. Cha tôi đã dành cả đời để thiết kế một con tàu du lịch lớn. Nhưng rồi, vì sự cắt xén nguyên liệu của tập đoàn đầu tư, con tàu đó đã gặp sự cố trong chuyến đi đầu tiên. Cha tôi nhận mọi trách nhiệm và qua đời trong u uất. Tôi rời thành phố vì nhận ra, ở nơi đó, người ta coi trọng lợi nhuận hơn mạng sống của những người đi biển."

Giai Ý bàng hoàng. Cô hiểu cảm giác đó – cảm giác bị phản bội bởi chính những giá trị mà mình tôn thờ. Cô khẽ tiến lại gần, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên cánh tay rắn chắc của anh.

"Tôi cũng thế... Tôi đã từ bỏ Bắc Kinh vì không muốn bản thiết kế của mình trở thành những khối bê tông vô hồn chỉ để kiếm tiền. Ninh Thần, có lẽ biển đã mang chúng ta đến đây để cùng nhau làm một điều gì đó thực sự có ý nghĩa."

Cố Ninh Thần quay lại nhìn cô. Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt của Giai Ý mang một vẻ đẹp thanh khiết và kiên định. Anh chưa từng để ai bước vào thế giới nội tâm của mình, nhưng đêm nay, giữa cơn bão ngoài kia, anh thấy trái tim mình như có một vết nứt, và ánh sáng của cô đang len lỏi vào.

"Thẩm Giai Ý..." – Anh gọi tên cô lần đầu tiên. "Ngày mai, khi bão tan, tôi sẽ cho cô thấy lý do thực sự khiến tôi muốn bảo vệ hòn đảo này."

Đêm dần trôi, mưa cũng ngớt dần. Giai Ý tựa đầu vào vai Ninh Thần, thiếp đi trong sự mệt mỏi nhưng lòng lại thấy bình yên lạ kỳ. Phía biển kia, bão tố có thể vẫn còn, nhưng trong hang đá nhỏ này, một sợi dây định mệnh đã chính thức được thắt nút.