Ánh sáng ban mai xuyên qua những kẽ đá của hang động, đánh thức Thẩm Giai Ý. Cô nheo mắt, cảm nhận cái lạnh của biển đêm đã tan biến, thay vào đó là hơi ấm từ đống tro tàn vẫn còn âm ỉ. Bên cạnh cô, chỗ ngồi của Cố Ninh Thần đã trống không. Một thoáng hụt hẫng len lỏi vào lòng, nhưng ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng bước chân nện vững chãi trên nền cát từ phía cửa hang.
Cố Ninh Thần bước vào, tay cầm theo vài quả dại và hai con cá đã được làm sạch. Tóc anh còn vương những hạt nước li ti, có vẻ anh vừa mới ngâm mình dưới biển để kiểm tra lại chân vịt của thuyền.
"Dậy rồi à? Ăn chút gì đi, thủy triều đang rút, tôi sẽ đưa cô đến một nơi trước khi về đảo chính." – Giọng anh vẫn trầm lặng, nhưng dường như đã bớt đi vài phần gai góc so với lần đầu gặp gỡ.
Giai Ý nhận lấy quả dại, khẽ hỏi: "Anh sửa được thuyền chưa?"
"Tạm ổn. Nhưng chúng ta phải đợi dòng nước lặng hơn một chút."
Sau bữa sáng giản đơn bên bờ biển vắng, Ninh Thần dẫn cô đi vòng qua phía sau hòn đảo hoang. Địa hình ở đây cực kỳ hiểm trở với những vách đá vôi dựng đứng. Khi thủy triều rút xuống sâu, một lối đi nhỏ phủ đầy rêu xanh hiện ra bên dưới một vòm đá lớn.
"Cúi thấp người xuống." – Ninh Thần dặn dò, anh tự nhiên nắm lấy bàn tay cô để dẫn đường.
Càng vào sâu, không gian càng mở rộng ra một cách kinh ngạc. Giai Ý sững sờ đánh rơi cả chiếc bút chì đang cầm trên tay. Trước mắt cô là một "thánh đường" dưới lòng đất. Khi ánh mặt trời chiếu xiên qua các khe đá trên đỉnh hang, nó phản chiếu xuống những hồ nước mặn trong vắt như pha lê. Bên dưới mặt nước ấy là những rặng san hô đỏ cực kỳ quý hiếm, đang xòe nở như những đóa hoa rực rỡ nhất của đại dương.
Nhưng điều khiến trái tim một kiến trúc sư như Giai Ý run rẩy không chỉ là thiên nhiên. Giữa lòng hang, bị bao phủ bởi một lớp bùn cát và san hô, là xác của một con tàu gỗ cổ đại. Dù đã mục nát phần lớn, nhưng bộ khung bằng gỗ lim đen bóng vẫn giữ được hình dáng hiên ngang của một con tàu viễn chinh từ nhiều thế kỷ trước.
"Đây là..." – Giai Ý thì thầm, hơi thở cô nghẹn lại.
"Xác tàu Minh Hải." – Cố Ninh Thần đứng bên cạnh cô, ánh mắt anh nhìn về phía con tàu đầy tôn nghiêm. "Tổ tiên tôi là những người đã tham gia đóng con tàu này. Nó không chỉ là đống củi mục, nó là bằng chứng của một thời đại mà con người dùng trái tim và sự thành thật để chế tác nên những thứ vượt thời gian."
Anh tiến lại gần, chạm tay vào một dầm gỗ còn nguyên vẹn: "Đây là lý do tôi ở lại đảo Thanh Lam. Có những kẻ ở đất liền đã biết đến sự tồn tại của xác tàu này và những rặng san hô đỏ kia. Họ muốn biến nơi này thành khu du lịch lặn biển cao cấp. Nếu điều đó xảy ra, con tàu này sẽ bị xới tung, và hệ sinh thái nghìn năm sẽ tan thành mây khói."
Giai Ý nhìn bóng lưng đơn độc của Ninh Thần. Cô chợt hiểu ra tất cả. Sự lạnh lùng, lầm lì và vẻ ngoài như một ngư dân phong trần chỉ là lớp vỏ bọc để anh canh giữ "kho báu" này khỏi những lòng tham của con người. Anh không chỉ đang trốn chạy quá khứ ở Thượng Hải, anh đang thực hiện một sứ mệnh thầm lặng.
"Vì vậy mà anh tự mình thiết kế kè chắn sóng? Anh muốn dùng danh nghĩa bảo vệ làng chài để ngăn chặn dự án resort đó?" – Giai Ý tiến lại đứng cạnh anh.
Cố Ninh Thần quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô: "Đúng. Nhưng một mình tôi thì không đủ sức thuyết phục chính quyền rằng phương án bảo tồn của tôi hiệu quả hơn phương án kinh tế của họ. Tôi cần những thông số kỹ thuật, cần những bản vẽ có sự thẩm định chuyên môn... thứ mà tôi đã vứt bỏ cùng với tấm bằng kỹ sư của mình."
Giai Ý không ngần ngại, cô đưa tay ra, đặt lên bàn tay anh đang nắm chặt: "Ninh Thần, tôi đã từng thiết kế những tòa nhà vô hồn cho những người giàu có. Lần này, hãy để tôi dùng kiến thức của mình để cùng anh bảo vệ điều này. Đây mới thực sự là kiến trúc – một cấu trúc bảo vệ sự sống và lịch sử."
Một cơn gió biển lùa vào hang, mang theo vị mặn và tiếng thì thầm của sóng. Trong không gian tĩnh mịch ấy, Cố Ninh Thần cảm thấy một luồng điện lạ kỳ chạy dọc sống lưng khi nghe lời khẳng định của cô. Cô không chỉ là một vị khách qua đường, cô đang tình nguyện bước vào cuộc chiến của anh.
"Cô có biết việc này có thể khiến cô gặp rắc rối không? Tập đoàn muốn mua hòn đảo này không phải là hạng vừa."
Giai Ý mỉm cười, nụ cười đầu tiên thật sự rạng rỡ kể từ khi cô đến đảo: "Tôi đã mất tất cả ở Bắc Kinh rồi, còn gì để sợ nữa đâu? Hơn nữa... phía biển này có anh, tôi nghĩ mình sẽ không cô đơn."
Cố Ninh Thần sững sờ trước câu nói ấy. Ánh mắt anh dịu lại, sự phòng thủ cuối cùng trong lòng dường như đã sụp đổ hoàn toàn trước cô gái nhỏ bé nhưng kiên cường này.
"Được. Vậy từ hôm nay, cô là kiến trúc sư của đảo Thanh Lam."
Khi họ rời khỏi hang đá, trời đã xanh ngắt không một gợn mây. Trên chiếc thuyền máy quay về đảo chính, Giai Ý không còn ngồi ở mũi thuyền một mình nữa. Cô ngồi cạnh Ninh Thần, cùng anh nhìn về phía hòn đảo xa xa.
Sóng biển vẫn vỗ rì rào, nhưng giờ đây nó không còn mang âm hưởng của sự chia ly hay trốn chạy. Đó là khúc nhạc dạo đầu cho một công trình vĩ đại nhất đời họ: Công trình của sự cứu rỗi và một tình yêu bắt đầu từ lòng đại dương sâu thẳm.