MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 5: SÓNG NGẦM TỪ ĐẤT LIỀN

Về Phía Biển Có Anh

Chương 5: SÓNG NGẦM TỪ ĐẤT LIỀN

1,070 từ · ~6 phút đọc

Sau chuyến đi bão táp ấy, mối quan hệ giữa Thẩm Giai Ý và Cố Ninh Thần đã có một bước tiến triển âm thầm nhưng mạnh mẽ. Giai Ý không còn là "cô tiểu thư thành phố" trong mắt Ninh Thần, mà đã trở thành người cộng sự tin cậy nhất của anh. Mỗi ngày, người dân làng chài lại thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô miệt mài bên những bãi đá, tay cầm thước dây, tay cầm sổ phác thảo, thỉnh thoảng lại tranh luận gay gắt với "Hải Râu" về việc đặt móng cho kè chắn sóng.

Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

Sáng hôm đó, một chiếc tàu cao tốc sang trọng, sơn trắng bóng loáng – thứ hoàn toàn lạc lõng với những chiếc thuyền thúng và tàu vỏ sắt của đảo Thanh Lam – cập bến cầu cảng chính. Bước xuống tàu là một nhóm người mặc vest đen phẳng phiu, dẫn đầu là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, dáng vẻ lịch lãm nhưng đôi mắt lại đầy tính toán.

"Đó là người của tập đoàn Thịnh Thế." – Bà nội Lưu lo lắng nói khi Giai Ý đang giúp bà phơi lưới. "Nghe nói họ về đây để đo đạc gì đó, định xây khách sạn lớn lắm."

Trái tim Giai Ý thắt lại. Thịnh Thế – đó chẳng phải là tập đoàn đã gián tiếp khiến cô phải rời khỏi Bắc Kinh hay sao? Trùng hợp hay định mệnh?

Ở phía cầu cảng, Cố Ninh Thần đang đứng chặn trước lối vào khu vực bãi đá phía Đông. Gương mặt anh lạnh lùng như băng mỏng, đôi tay khoanh trước ngực tạo nên một khí thế áp đảo.

"Khu vực này đang có công trình gia cố bảo tồn, không phận sự miễn vào." – Giọng Ninh Thần trầm thấp nhưng vang dội.

Người đàn ông dẫn đầu nhóm vest đen cười nhạt, chìa ra một tờ văn bản có dấu đỏ: "Anh là Cố Ninh Thần đúng không? Tôi là Trương Minh, đại diện dự án nghỉ dưỡng 'Lam Hải Resort'. Chúng tôi đã có giấy phép khảo sát toàn diện hòn đảo này từ chính quyền cấp tỉnh. Anh không có quyền ngăn cản."

Giai Ý từ xa chạy lại, hơi thở dồn dập. Khi nhìn thấy Trương Minh, sắc mặt cô trắng bệch. Trương Minh cũng nhận ra cô, hắn ta hơi khựng lại rồi nở một nụ cười đầy ẩn ý:

"Ồ, xem ai đây? Chẳng phải là kiến trúc sư Thẩm đại tài của chúng ta sao? Nghe nói cô xin nghỉ việc vì áp lực tâm lý, hóa ra là trốn ra đảo nhỏ này để hẹn hò với một tay ngư dân à?"

Cố Ninh Thần nheo mắt, anh liếc nhìn biểu cảm đau đớn trên khuôn mặt Giai Ý. Bất thình lình, anh tiến lên một bước, chắn ngang giữa Giai Ý và Trương Minh, hơi thở nam tính mạnh mẽ của anh tỏa ra khiến đối phương phải lùi lại một bước vì áp lực.

"Lời nói của ông không có giá trị ở đây." – Ninh Thần gằn giọng. "Đảo Thanh Lam có quy tắc của nó. Muốn khảo sát? Đợi đến khi các ông chứng minh được dự án này không tàn phá rặng san hô và mạch nước ngầm của dân đảo đã."

"Anh..." – Trương Minh tức giận, nhưng nhìn vào đôi mắt sắc lạnh và cánh tay rắn chắc của Ninh Thần, hắn ta biết không thể dùng vũ lực. "Được, để xem anh bảo vệ cái đảo rách này được bao lâu. Thẩm Giai Ý, cô chọn phe sai rồi đấy. Một kiến trúc sư giỏi nên biết đi theo đồng tiền, chứ không phải đi theo một kẻ đào cát."

Sau khi nhóm người của Thịnh Thế bỏ đi, bầu không khí trên đảo trở nên nặng nề. Giai Ý đứng lặng bên mép nước, những ký ức về sự phản bội và những bản thiết kế bị đánh cắp ở Bắc Kinh lại ùa về như một cơn thủy triều đen tối.

Một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô. Cố Ninh Thần không nói lời an ủi sáo rỗng, anh chỉ đứng đó như một ngọn hải đăng sừng sững.

"Hắn ta là lý do cô rời khỏi thành phố?" – Anh hỏi, giọng điệu đã dịu đi rất nhiều.

Giai Ý gật đầu, nước mắt chực trào: "Hắn ta đã lấy cắp bản thiết kế tâm huyết nhất của tôi, biến nó thành một công trình thương mại rẻ tiền rồi đẩy tôi vào đường cùng. Tôi không ngờ chúng lại tìm đến tận đây."

Cố Ninh Thần xoay người cô lại, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình: "Nghe này, Thẩm Giai Ý. Ở Bắc Kinh cô có thể thua, vì ở đó là sân chơi của chúng. Nhưng ở Thanh Lam, biển là nhà của tôi, và bây giờ cũng là nhà của cô. Tôi sẽ không để bất cứ ai chạm vào bản thiết kế mới của cô, cũng như không để ai làm hại cô lần nữa."

Lần đầu tiên, Giai Ý thấy trong đôi mắt vốn chỉ có sóng gió của Ninh Thần hiện lên một sự bảo bọc dịu dàng đến thế. Cô nhận ra, mình không còn là kẻ chạy trốn nữa. Cô có một lý do để chiến đấu, và cô có anh.

"Ninh Thần, chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ bản vẽ kè chắn sóng bảo tồn. Chúng ta phải trình lên chính quyền trước khi chúng bắt đầu khởi công. Tôi sẽ dùng chuyên môn của mình để chứng minh rằng resort sẽ giết chết hòn đảo này."

Ninh Thần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy tin cậy: "Được, đêm nay xưởng gỗ sẽ không tắt đèn. Tôi sẽ làm móng, cô làm hồn. Chúng ta cho chúng thấy sức mạnh của biển cả."

Đêm đó, dưới ánh đèn leo lét trong xưởng gỗ cũ, hai con người đến từ hai thế giới khác nhau nhưng cùng chung một lý tưởng, đã cùng nhau đặt những nét vẽ đầu tiên cho một cuộc chiến không cân sức. Sóng biển ngoài kia vẫn vỗ, nhưng lần này là để cổ vũ cho sự can trường của họ.

Sóng ngầm đã bắt đầu nổi lên, nhưng về phía biển, vì có anh, Giai Ý biết mình sẽ không bao giờ gục ngã nữa.