Áp lực từ tập đoàn Thịnh Thế như một bóng đen bao trùm lên đảo Thanh Lam. Giai Ý và Ninh Thần biết họ không còn nhiều thời gian. Suốt ba ngày đêm liên tục, ánh đèn trong xưởng gỗ cũ không lúc nào tắt. Giai Ý gần như quên mất khái niệm thời gian, cô đắm mình vào những phép tính thủy lực phức tạp, còn Ninh Thần miệt mài với những mô hình thử nghiệm trong bể nước nhân tạo mà anh tự chế.
"Giai Ý, nghỉ một chút đi. Cô đã thức trắng hai đêm rồi." – Ninh Thần đặt một tách trà hoa nhài nóng hổi lên bàn bản vẽ, giọng anh mang theo sự xót xa không giấu giếm.
Giai Ý ngước lên, đôi mắt cô hơi đỏ vì thiếu ngủ nhưng lại sáng rực rỡ: "Ninh Thần, tôi vừa tìm ra rồi! Nếu chúng ta dùng cấu trúc rỗng cho chân kè, nó không chỉ giảm lực tác động của sóng mà còn tạo ra không gian cho các loài sinh vật biển trú ẩn. Nó sẽ trở thành một rặng san hô nhân tạo."
Ninh Thần cúi xuống nhìn bản vẽ. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, gần đến mức Giai Ý có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh và mùi gỗ thông thanh khiết. Ninh Thần nhìn những đường nét thanh thoát nhưng đầy tính toán trên giấy, rồi nhìn sang khuôn mặt lấm lem vết bút chì của cô. Anh bỗng nhận ra, người phụ nữ này không chỉ xinh đẹp, mà cô ấy còn có một trái tim vĩ đại hơn bất cứ ai anh từng gặp.
"Để khẳng định lý thuyết này, chúng ta cần dữ liệu về dòng chảy ở hang ngầm phía Bắc. Chỉ có ở đó, dòng xoáy mới đủ mạnh để thử nghiệm." – Ninh Thần nói, ánh mắt anh trầm xuống. "Nhưng nơi đó rất nguy hiểm."
"Tôi đi với anh." – Giai Ý khẳng định chắc nịch, không một chút do dự.
Trưa hôm đó, khi thủy triều ở mức thấp nhất, họ chèo một chiếc thuyền độc mộc nhỏ tiến vào hang ngầm phía Bắc. Không gian bên trong hang tối tăm và ẩm ướt, tiếng nước nhỏ giọt từ nhũ đá xuống mặt hồ tạo nên những âm thanh vang vọng, u linh.
Ninh Thần thả thiết bị đo lưu tốc xuống nước, trong khi Giai Ý dùng máy ảnh hồng ngoại để ghi lại cấu trúc vách đá. Đột ngột, một luồng sóng ngầm từ ngoài khơi ập vào, khiến con thuyền nhỏ chao đảo dữ dội. Giai Ý mất thăng bằng, cả người cô ngã nhào về phía dòng nước xoáy.
"Giai Ý!"
Ninh Thần phản ứng nhanh như một bản năng của loài hải âu. Anh lao ra, một tay bám chặt vào mạn thuyền, tay kia vươn dài tóm chặt lấy thắt lưng Giai Ý, kéo mạnh cô trở lại. Do lực kéo quá lớn, cả hai cùng ngã nhào xuống đáy thuyền.
Trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng của hang động, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau. Giai Ý nằm gọn dưới thân hình cao lớn của Ninh Thần, hai tay cô vẫn còn bám chặt vào vai anh vì sợ hãi. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin rơi trên sàn thuyền chiếu nghiêng qua khuôn mặt họ, tạo nên một bầu không khí ám ảnh và tình tứ.
Cố Ninh Thần nhìn xuống đôi môi hơi hé mở của Giai Ý, trái tim vốn dĩ băng giá của anh bỗng chốc tan chảy. Anh thấy mình không thể kiềm chế được nữa. Những ngày qua, sự kiên cường của cô, sự dịu dàng của cô và cả cách cô cùng anh bảo vệ hòn đảo này đã len lỏi vào từng tế bào trong anh.
Ninh Thần chậm rãi cúi xuống. Giai Ý run rẩy nhắm mắt lại, cô không đẩy anh ra, mà ngược lại, cô cảm nhận được một khao khát mãnh liệt muốn được che chở. Nụ hôn của họ bắt đầu nhẹ nhàng như bọt biển, rồi dần trở nên nồng cháy như những con sóng vỗ vào ghềnh đá. Nó mang vị mặn của biển, vị ngọt của trà hoa nhài và cả sự cam kết của hai linh hồn đồng điệu.
Khi họ rời môi nhau, cả hai đều im lặng, nhưng ánh mắt nhìn nhau đã thay đổi hoàn toàn. Không còn là sự cộng tác đơn thuần, mà là một sợi dây liên kết định mệnh.
"Giai Ý..." – Ninh Thần khẽ gọi tên cô, giọng anh khàn đặc. "Sau chuyện này, dù kết quả thế nào, đừng rời đi có được không?"
Giai Ý tựa trán mình vào trán anh, mỉm cười giữa những giọt nước mắt hạnh phúc: "Biển ở đâu, tôi ở đó. Và phía biển... có anh."
Họ trở về khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời. Dữ liệu thu được từ hang ngầm là mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện bản thiết kế "Vòng Tay Đại Dương". Nhưng họ không biết rằng, ở văn phòng tạm thời của tập đoàn Thịnh Thế trên đảo, Trương Minh đang cầm trên tay tập hồ sơ về quá khứ của Cố Ninh Thần tại Thượng Hải, với một nụ cười thâm độc.
"Để xem, một 'tội đồ' gây ra tai nạn đắm tàu năm xưa thì lấy tư cách gì mà đòi bảo vệ hòn đảo này." – Trương Minh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn.
Cơn bão thực sự không phải là cơn bão từ đại dương, mà là cơn bão lòng người đang chuẩn bị đổ bộ lên đảo Thanh Lam.