Cuộc họp dân đảo được tổ chức tại ngôi đình chung sát bờ biển. Bầu không khí vốn dĩ trong lành của đảo Thanh Lam hôm nay bị bóp nghẹt bởi sự hiện diện của những người lạ mặt trong bộ vest đen và những chiếc loa công suất lớn. Trương Minh đứng trên bục cao, vẻ mặt đắc thắng, trong tay hắn là một xấp tài liệu dày cộp.
Giai Ý và Ninh Thần đứng ở phía cuối đám đông. Cô cảm nhận được bàn tay của Ninh Thần đang siết chặt, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay thô ráp. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng cô.
"Thưa bà con đảo Thanh Lam!" – Giọng Trương Minh vang lên đanh thép. "Tập đoàn Thịnh Thế chúng tôi đến đây với thiện chí mang lại sự giàu có. Nhưng có vẻ như có người đang cố tình lừa dối bà con bằng cái danh nghĩa 'bảo tồn' hão huyền. Các vị có biết người mà các vị gọi là 'Hải Râu' – vị cứu tinh của hòn đảo này – thực chất là ai không?"
Đám đông bắt đầu xì xào. Những ngư dân chất phác nhìn nhau ngơ ngác. Trương Minh nhếch môi, hắn giơ cao một tờ báo cũ đã ố vàng, trên đó có hình ảnh một vụ đắm tàu kinh hoàng.
"Cố Ninh Thần! Tên thật của hắn là Cố Ninh Thần. Cách đây 5 năm tại Thượng Hải, chính hắn là kỹ sư chịu trách nhiệm chính cho con tàu viễn dương mang tên 'Định Mệnh'. Con tàu đó đã chìm ngay trong chuyến hải trình đầu tiên vì lỗi kỹ thuật, khiến 12 thủy thủ mất tích. Hắn không phải là ngư dân, hắn là một kẻ tội đồ đang lẩn trốn trách nhiệm! Một kẻ đã từng để tàu chìm, liệu có tư cách gì để nói về việc bảo vệ hòn đảo này?"
Cả không gian rơi vào một sự im lặng đến đáng sợ. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Cố Ninh Thần. Những ánh mắt vốn đầy sự kính trọng giờ đây bỗng chốc trở nên nghi hoặc, thậm chí là căm phẫn. Người dân đảo vốn coi biển là mạng sống, họ ghét nhất là sự dối trá và những tai nạn liên quan đến sự cẩu thả trên biển.
"Ninh Thần... có đúng thế không?" – Ông trưởng làng, người vốn tin tưởng anh nhất, run rẩy hỏi.
Ninh Thần không giải thích. Anh đứng đó, bất động như một pho tượng đá giữa cơn bão tố. Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên một nỗi đau đớn đến cùng cực. Quá khứ mà anh hằng đêm muốn chôn vùi, vết sẹo lớn nhất trong cuộc đời anh, giờ đây bị phơi bày một cách trần trụi và tàn nhẫn nhất.
"Tôi không có gì để nói." – Ninh Thần trầm giọng, rồi anh quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng những tiếng chửi rủa và những cái nhìn thất vọng của dân làng.
"Ninh Thần! Đứng lại đó!" – Giai Ý hét lên, cô định chạy theo anh nhưng bị Trương Minh chặn lại.
"Giai Ý, cô thấy chưa? Đây là người đàn ông cô tin tưởng sao? Một kẻ sát nhân gián tiếp." – Trương Minh cười đắc ý.
Giai Ý không hề nao núng, cô nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt cô rực cháy sự khinh bỉ: "Anh nghĩ chỉ bằng vài tờ báo cũ là có thể phủ nhận những gì anh ấy đã làm cho hòn đảo này sao? Trương Minh, anh không hiểu gì về biển, và anh lại càng không hiểu gì về Cố Ninh Thần. Anh ấy có thể im lặng, nhưng tôi thì không."
Giai Ý quay sang phía dân đảo, cô nói bằng tất cả sức bình sinh của mình: "Bà con hãy nghe tôi! Tôi là một kiến trúc sư, tôi đã xem qua tất cả bản vẽ của anh ấy. Tai nạn năm xưa không phải lỗi của anh ấy, đó là sự cắt xén nguyên vật liệu của những tập đoàn như Thịnh Thế! Anh ấy đến đây không phải để trốn chạy, mà để chuộc lỗi với biển cả bằng cách bảo vệ hòn đảo này. Những khối kè mà anh ấy đang xây, mồ hôi mà anh ấy đổ xuống... đó chẳng lẽ không đủ để bà con tin tưởng sao?"
Nhưng đám đông đang trong cơn phẫn nộ không dễ gì nguôi ngoai. Họ tản ra, bỏ lại Giai Ý đứng đơn độc giữa sân đình.
Cô vội vã chạy về phía xưởng gỗ. Ninh Thần đang ở đó, nhưng anh không làm việc. Anh ngồi trong góc tối, tay cầm một mô hình tàu gỗ nhỏ đã bị gãy mạn.
"Ninh Thần..." – Giai Ý bước lại gần, khẽ chạm vào vai anh.
"Đi đi, Giai Ý." – Giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự tuyệt vọng. "Hắn nói đúng. Tôi là kẻ không đem lại may mắn cho bất cứ ai. Cha tôi chết vì con tàu đó, những người anh em của tôi nằm lại dưới đáy biển vì con tàu đó. Tôi không xứng đáng để bảo vệ Thanh Lam."
Giai Ý vòng tay qua cổ anh, ôm chặt lấy anh từ phía sau. Cô áp mặt vào lưng anh, cảm nhận được sự run rẩy của một người đàn ông vốn dĩ kiên cường nhất.
"Anh không xứng đáng thì ai xứng đáng? Kẻ muốn biến san hô thành tiền như Trương Minh sao? Ninh Thần, anh có thể từ bỏ chính mình, nhưng anh không được phép từ bỏ đảo Thanh Lam. Vết sẹo đó không phải để anh cúi đầu, mà là để anh đứng vững hơn trước cơn sóng này. Tôi tin anh, cả cuộc đời này tôi tin anh."
Ninh Thần xoay người lại, nhìn vào khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng đầy kiên định của Giai Ý. Trong bóng tối của xưởng gỗ, anh tìm thấy một điểm tựa duy nhất. Anh ôm lấy cô, như một người lữ hành tìm thấy bến đỗ sau bao năm lênh đênh.
"Giai Ý... cảm ơn cô."
Đêm đó, bão không về từ biển, nhưng trong lòng họ, một quyết tâm mới đã hình thành. Họ sẽ không dùng lời nói để minh oan, họ sẽ dùng bản thiết kế "Vòng Tay Đại Dương" và chính hành động của mình để chứng minh ai mới là người thực sự thuộc về biển cả.
Sáng hôm sau, Giai Ý lấy ra bộ đồ nghề của mình. Cô không vẽ nữa, cô bắt đầu viết. Cô viết lại toàn bộ sự thật về vụ đắm tàu năm xưa dựa trên những tài liệu kỹ thuật mà cô đã âm thầm thu thập được từ các mối quan hệ cũ ở đất liền. Cuộc chiến này, giờ mới thực sự bắt đầu.