Về Phía Biển Có Anh

Chương 8: THỬ THÁCH CỦA MẸ THIÊN NHIÊN

1,268 từ · ~7 phút đọc

Bầu trời đảo Thanh Lam sáng nay mang một màu chì nặng nề. Gió không còn thổi từng cơn mà bắt đầu rít lên liên hồi qua những khe đá. Những con hải âu bay thấp, chao đảo rồi vội vã tìm nơi trú ẩn trong những hốc đá cao. Người dân đảo, dù vẫn còn ác cảm với Ninh Thần sau buổi họp hôm trước, nhưng bản năng của những người đi biển lâu năm mách bảo họ rằng: Một cơn đại nộ của thiên nhiên sắp ập đến.

Trên chiếc đài phát thanh cũ kỹ ở trạm biên phòng, giọng nói gấp gáp vang lên: "Cơn bão số 5 đã đột ngột đổi hướng, tăng cấp gió lên cấp 12, giật cấp 14, hướng thẳng vào khu vực đảo Thanh Lam. Đề nghị bà con khẩn trương chằng chống nhà cửa và đưa tàu thuyền vào nơi trú ẩn an toàn..."

Trong xưởng gỗ, Cố Ninh Thần đang gấp rút thu dọn những bản vẽ cuối cùng. Gương mặt anh đanh lại, sự lạnh lùng thường ngày giờ đây thay thế bằng sự quyết đoán đến cực điểm.

"Giai Ý, cô theo bà nội Lưu sơ tán lên hang đá cao phía sau núi ngay lập tức!" – Anh vừa nói vừa quấn chặt sợi dây thừng quanh bụng.

Giai Ý đang mải miết gõ phím trên chiếc laptop sắp hết pin, cô ngước lên: "Còn anh? Anh định đi đâu?"

"Kè chắn sóng phía Đông chưa hoàn thiện phần khóa móng. Nếu cứ để thế này, sóng đánh trực diện sẽ nhổ bật toàn bộ cấu trúc chữ V mà chúng ta đã dày công xây dựng. Tôi phải ra đó dùng các bao cát và neo thép cố định nó lại."

"Anh điên rồi! Sóng ở đó giờ này đã cao bằng mái nhà rồi!" – Giai Ý lao tới giữ chặt tay anh.

Ninh Thần dừng lại, anh nhìn sâu vào mắt cô. Trong đôi mắt ấy không có sự liều lĩnh mù quáng, chỉ có một trách nhiệm nặng nề: "Giai Ý, nếu kè chắn sóng đó hỏng, làng chài này sẽ tan nát. Đây là cách duy nhất để tôi chứng minh rằng những gì chúng ta làm không phải là vô ích. Và quan trọng nhất... tôi không muốn bản thiết kế đầu tiên của cô tại đây bị biển cả nuốt chửng."

Anh dứt khoát quay lưng đi vào màn mưa trắng xóa. Giai Ý đứng lặng trong giây lát, rồi cô không lên núi như lời anh dặn. Cô chạy về phía trạm truyền tin của làng, nơi có hệ thống loa phóng thanh vẫn còn hoạt động.

Trong khi Ninh Thần một mình vật lộn với những con sóng dữ dội tại bãi đá phía Đông, đôi bàn tay anh rớm máu vì kéo dây cáp thép, thì giọng nói của Giai Ý bỗng vang vọng khắp hòn đảo, át cả tiếng gió rít:

"Bà con đảo Thanh Lam! Tôi biết bà con đang giận anh Ninh Thần. Nhưng lúc này đây, anh ấy đang ở bãi đá phía Đông, một mình dùng thân mình để giữ lấy kè chắn sóng cho làng chài chúng ta! Bản thiết kế đó không phải để làm giàu cho ai cả, nó được tạo ra để cứu lấy những ngôi nhà của bà con! Xin hãy giúp anh ấy! Đừng để một người bảo vệ chúng ta phải cô độc giữa bão tố!"

Tiếng loa vừa dứt, Giai Ý cũng lao ra biển. Cô thấy một hình ảnh khiến tim mình thắt lại: Ninh Thần đang đứng giữa những con sóng bạc đầu, nước ngập đến ngực, anh cố gắng móc sợi xích lớn vào khối bê tông đang bị rung lắc.

Một con sóng khổng lồ ập tới, trùm lấp bóng dáng cao lớn của anh.

"NINH THẦN!" – Giai Ý gào lên, cô định lao xuống nước nhưng một bàn tay thô ráp giữ cô lại.

Đó là ông trưởng làng, và phía sau ông là hàng chục ngư dân khỏe mạnh với dây thừng, bao cát và những thanh gỗ lớn trên vai. Những người vừa hôm qua còn nhìn Ninh Thần bằng ánh mắt khinh miệt, giờ đây họ nhìn thấy một "ngư dân Hải Râu" đang liều mạng vì mảnh đất này.

"Đừng sợ cô gái! Đàn ông đảo Thanh Lam không bao giờ bỏ rơi người của mình!" – Ông trưởng làng hô lớn. "Anh em! Xuống cứu kè, cứu thằng Hải!"

Một cảnh tượng hào hùng diễn ra giữa cơn cuồng phong. Những người đàn ông kết thành một sợi dây người, bám chặt lấy nhau tiến ra phía bãi đá. Họ cùng Ninh Thần khiêng những bao cát nặng hàng tạ, cùng anh đóng những cây cọc thép sâu vào lòng đá ngầm. Giai Ý đứng trên bờ, cô cùng phụ nữ trong làng tiếp lương thực và giữ chặt các đầu dây thừng.

Suốt năm tiếng đồng hồ bão quét qua, kè chắn sóng "Vòng Tay Đại Dương" vẫn đứng vững như một pháo đài. Khi con sóng dữ nhất đi qua mà không thể phá vỡ được cấu trúc chữ V của Giai Ý, những người đàn ông làng chài đã cùng nhau hò reo ngay giữa màn mưa.

Cố Ninh Thần kiệt sức, anh lảo đảo bước lên bờ cát. Giai Ý không màng tới việc cả hai đều ướt sũng, cô lao vào lòng anh, khóc nức nở vì hạnh phúc và nhẹ nhõm.

Ninh Thần ôm lấy cô, khuôn mặt dính đầy cát biển và những vết trầy xước, nhưng nụ cười của anh lúc này lại rạng rỡ hơn bao giờ hết. Anh nhìn quanh, thấy những người dân đảo đang gật đầu nhìn mình với sự tôn trọng chân thành nhất. Không cần một lời minh oan nào từ báo chí, chính dòng nước mặn này đã rửa sạch những nghi ngờ.

Đúng lúc đó, từ phía xa, Trương Minh và nhóm người của Thịnh Thế đang ngồi trên chiếc tàu cao tốc cố gắng chạy trốn khỏi cơn bão thì gặp sự cố. Tàu của họ bị sóng đánh dạt vào bãi đá ngoài xa, loay hoay trong tuyệt vọng.

Ninh Thần nhìn về phía con tàu đang gặp nạn, rồi nhìn Giai Ý.

"Anh muốn cứu họ?" – Giai Ý khẽ hỏi.

Ninh Thần gật đầu: "Biển không phân biệt người tốt kẻ xấu khi họ sắp chết. Đó là quy luật của người đi biển."

Anh quay sang phía những ngư dân: "Anh em, còn sức không? Đi cứu người!"

Đêm hôm đó, bão dần tan. Đảo Thanh Lam thiệt hại về nhà cửa, nhưng không có một ai thiệt mạng. Thậm chí, ngay cả kẻ thù của họ là Trương Minh cũng được chính tay Ninh Thần kéo lên từ cõi chết.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên trải dài trên bãi cát mịn, Giai Ý ngồi bên cạnh Ninh Thần trên mỏm đá quen thuộc.

"Ninh Thần, anh đã cứu cả hòn đảo, và cứu cả kẻ đã muốn hại anh." – Giai Ý tựa đầu vào vai anh.

Ninh Thần nắm lấy tay cô, đan những ngón tay mình vào tay cô: "Tôi không cứu họ. Là tình yêu của cô đối với hòn đảo này, và sự tin tưởng của cô đối với tôi đã cứu tất cả. Giai Ý, phía biển này... từ giờ sẽ luôn có chúng ta."

Từ phía xa, Trương Minh lặng lẽ nhìn hai người họ trước khi bị lực lượng chức năng đưa về đất liền để điều tra về những sai phạm trong hồ sơ đấu thầu mà Giai Ý đã kịp thời gửi đi trong đêm bão.