Ánh nắng sau bão trong vắt như pha lê, chiếu xuống mặt biển xanh ngắt của đảo Thanh Lam. Cả làng chài đang cùng nhau dọn dẹp, sửa sang lại nhà cửa. Tình cảm giữa dân đảo và Ninh Thần đã hoàn toàn hàn gắn; bây giờ, đi đến đâu người ta cũng gọi anh một tiếng "Kỹ sư Hải" với đầy sự kính trọng.
Trong lúc Giai Ý đang cùng các em nhỏ dọn dẹp những mảnh san hô vỡ bị sóng đánh dạt vào bờ để chuẩn bị cho dự án "Thư viện biển", một chiếc cano sang trọng từ phía đất liền từ từ tiến vào cầu cảng. Khác với sự ồn ào của nhóm Trương Minh trước đó, lần này chỉ có duy nhất một người đàn ông bước xuống.
Anh ta mặc bộ đồ linen trắng thanh lịch, kính râm thời thượng, phong thái toát lên sự quyền quý và điềm tĩnh của giới thượng lưu Bắc Kinh. Giai Ý sững người, chiếc giỏ tre trên tay suýt chút nữa rơi xuống cát.
"Hàn Đông?" – Cô thốt lên, giọng nói đầy sự ngỡ ngàng xen lẫn một chút xao động không mong muốn.
Hàn Đông – vị hôn phu cũ của cô, người đã đứng nhìn cô rời bỏ Bắc Kinh trong đau khổ mà không một lời níu kéo, người đã chọn sự nghiệp và danh gia vọng tộc thay vì đứng về phía cô khi cô bị tập đoàn Thịnh Thế hãm hại.
"Giai Ý, cuối cùng anh cũng tìm thấy em." – Hàn Đông tháo kính râm, đôi mắt anh ta nhìn cô đầy vẻ tiếc nuối và dịu dàng.
Đúng lúc đó, Cố Ninh Thần từ xưởng gỗ bước ra, trên vai anh là những tấm ván lớn để sửa lại mái nhà cho bà nội Lưu. Thấy một người đàn ông lạ mặt đứng sát cạnh Giai Ý, anh khựng lại. Ninh Thần không nói gì, nhưng luồng khí lạnh lẽo và sự bảo vệ tự nhiên tỏa ra từ anh khiến bầu không khí xung quanh trở nên căng thẳng.
"Giai Ý, đây là ai?" – Ninh Thần hỏi, giọng anh trầm đục như tiếng sấm xa xăm.
Giai Ý bối rối, cô đứng giữa hai người đàn ông mang hai thái cực hoàn toàn khác nhau: Một bên là Hàn Đông – đại diện cho quá khứ hào nhoáng, cho những tham vọng mà cô từng theo đuổi; một bên là Ninh Thần – đại diện cho sự chân thật, cho biển cả bao dung đã cứu rỗi linh hồn cô.
"Đây là Hàn Đông... một người bạn cũ ở Bắc Kinh." – Giai Ý khó khăn đáp.
Hàn Đông nhếch môi cười, ánh mắt liếc nhìn bộ quần áo dính đầy bụi gỗ của Ninh Thần với vẻ coi thường kín đáo: "Chào anh. Tôi là hôn phu của Giai Ý. Tôi đến đây để đưa cô ấy về nhà."
Ninh Thần nheo mắt, anh đặt những tấm ván xuống đất với một tiếng "rầm" khô khốc. Anh tiến lại gần, đứng chắn trước mặt Giai Ý, chiều cao vượt trội và bờ vai rộng lớn của anh như một bức tường ngăn cách cô khỏi người đàn ông kia.
"Giai Ý không có nhà nào khác ngoài đảo Thanh Lam này. Và cô ấy cũng không còn là hôn thê của ai cả, kể từ giây phút cô ấy một mình bước chân lên chuyến tàu cuối cùng đến đây." – Ninh Thần gằn giọng từng chữ.
Hàn Đông không thèm tranh luận với Ninh Thần, anh ta nhìn thẳng vào Giai Ý, lấy từ trong túi áo ra một tờ tạp chí kiến trúc quốc tế: "Giai Ý, hãy thực tế đi. Anh đã giúp em minh oan với hội đồng kiến trúc. Bản thiết kế 'Vòng Tay Đại Dương' của em sau đêm bão đã gây tiếng vang lớn. Anh đã lấy lại vị trí kiến trúc sư trưởng cho em tại tập đoàn của gia đình anh. Em định ở cái hòn đảo nghèo nàn này cả đời để đóng mấy cái nhà gỗ sao? Tài năng của em thuộc về những thành phố lớn."
Giai Ý nhìn tờ tạp chí, nhìn những cơ hội thăng tiến rực rỡ đang mở ra trước mắt. Đó từng là giấc mơ cả đời của cô. Nhưng rồi, cô nhìn sang Ninh Thần. Anh không nói lời nào, đôi tay anh vẫn còn những vết sẹo chưa lành sau đêm bão, đôi mắt anh nhìn cô vừa chứa đựng sự lo âu, vừa có một sự tôn trọng tuyệt đối vào quyết định của cô. Anh không níu kéo cô bằng danh vọng, anh chỉ đứng đó như một bến neo vững chãi.
"Hàn Đông, cảm ơn anh đã đến đây." – Giai Ý lên tiếng, giọng cô đã lấy lại sự bình tĩnh. "Nhưng anh sai rồi. Ở đây tôi không đóng những 'cái nhà gỗ'. Tôi đang cùng người dân xây dựng một tương lai. Ở Bắc Kinh, tôi là một công cụ vẽ. Ở đây, tôi là chính mình."
Hàn Đông sững sờ: "Em vì một gã ngư dân mà bỏ rơi tất cả sao?"
"Anh ấy không phải là 'một gã ngư dân'." – Giai Ý bước lên một bước, nắm lấy bàn tay thô ráp của Ninh Thần, đan chặt những ngón tay mình vào tay anh trước mặt Hàn Đông. "Anh ấy là người đã cùng tôi đi qua bão tố. Phía biển này có anh ấy, nên tôi có tất cả. Mời anh về cho."
Hàn Đông nhìn bàn tay hai người đan vào nhau, khuôn mặt anh ta trở nên tái nhợt. Anh ta nhận ra rằng, dù mình có mang theo cả thành phố đến đây, cũng không thể lay chuyển được trái tim của người con gái đã thuộc về biển.
Sau khi Hàn Đông rời đi trong sự thất bại, bầu không khí trên bãi cát chỉ còn lại tiếng sóng vỗ rì rào. Ninh Thần vẫn đứng im, trái tim anh vẫn còn đập loạn nhịp vì câu nói vừa rồi của cô.
"Giai Ý... cô thực sự không hối hận chứ?" – Anh khẽ hỏi, giọng có chút run rẩy.
Giai Ý xoay người lại, áp mặt vào lồng ngực vững chãi của anh, hít hà mùi hương của gỗ và biển cả: "Ninh Thần, nếu tôi muốn sự hào nhoáng đó, tôi đã không đến đây. Tôi hối hận vì đã không đến đảo Thanh Lam sớm hơn để gặp anh."
Ninh Thần ôm chặt lấy cô vào lòng, nụ hôn của anh đặt nhẹ lên tóc cô như một lời thề nguyện thầm lặng. Biển cả có thể mang đến những vị khách không mời, những sóng gió không lường trước, nhưng chỉ cần họ nắm chặt tay nhau, không có thành phố nào có thể cám dỗ, không có nỗi đau nào có thể chia lìa.
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, họ cùng nhau ngồi bên mỏm đá, phác thảo những nét vẽ đầu tiên cho thư viện biển – nơi sẽ lưu giữ những ước mơ của trẻ em vùng biển, và cũng là nơi lưu giữ tình yêu vĩnh cửu của họ.