Sự rời đi của Hàn Đông không mang lại sự yên bình tuyệt đối như Giai Ý hằng mong đợi. Ngược lại, những lời tuyên bố của anh ta về "kiến trúc sư tài năng" và "vị trí trưởng tập đoàn" đã vô tình thu hút sự chú ý của giới truyền thông. Đảo Thanh Lam vốn bình lặng, nay bỗng xuất hiện một vài gương mặt lạ lẫm với máy ảnh ống kính dài, len lỏi khắp các ngõ ngách làng chài.
Trong khi đó, dự án "Thư viện biển" đang bước vào giai đoạn quan trọng. Giai Ý và Ninh Thần chọn một khu nhà kho cũ nằm sát mép nước, nơi có tầm nhìn hướng thẳng ra đại dương. Họ muốn biến nơi này thành một không gian mở, nơi trẻ em có thể vừa đọc sách vừa nghe tiếng sóng vỗ dưới chân mình.
"Ninh Thần, anh xem này, nếu chúng ta dùng hệ thống cửa kính xoay, gió biển sẽ lưu thông tự nhiên mà không cần điều hòa." – Giai Ý hào hứng chỉ vào bản vẽ.
Ninh Thần đang mài những thanh gỗ lim lấy từ xác tàu cũ, anh chỉ khẽ gật đầu. Giai Ý nhận ra từ sáng đến nay anh rất ít nói, đôi mắt thỉnh thoảng lại đăm chiêu nhìn về phía những con tàu lớn ngoài xa khơi.
Sự im lặng ấy bị phá vỡ khi một người phụ nữ trẻ đeo kính cận, tay cầm máy ghi âm, bước vào xưởng gỗ. Cô ta tự giới thiệu là phóng viên của tờ Thời báo Hải Ninh.
"Chào anh Cố Ninh Thần, chào cô Thẩm Giai Ý. Tôi đến đây để viết về dự án bảo tồn của hai người. Nhưng trong quá trình tìm hiểu, tôi đã phát hiện ra một thông tin rất thú vị." – Cô phóng viên nhìn Ninh Thần với ánh mắt sắc sảo. "Anh Cố, anh có phải là con trai duy nhất của Cố Trường Giang – kiến trúc sư trưởng của huyền thoại tàu 'Định Mệnh' không?"
Cái tên "Cố Trường Giang" vừa thốt ra, chiếc đục gỗ trên tay Ninh Thần trượt dài trên mặt bàn, để lại một vết sẹo sâu hoắm. Giai Ý bàng hoàng nhìn anh. Cô chỉ biết anh từng là kỹ sư, nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc đến cha mình hay mối liên hệ trực tiếp với vụ đắm tàu năm xưa.
"Mời cô ra cho." – Giọng Ninh Thần lạnh đến thấu xương.
"Anh Cố, người ta nói cha anh đã tự sát vì xấu hổ sau khi con tàu chìm. Nhưng tôi có bằng chứng cho thấy ông ấy đã để lại một lá thư tuyệt mệnh tố cáo sự gian lận của tập đoàn đóng tàu năm đó. Anh ở lại đây... có phải là để tìm kiếm mảnh vỡ cuối cùng của con tàu đó không?"
"Tôi nói... CÚT!" – Ninh Thần gầm lên, một tiếng gầm đầy đau đớn và phẫn nộ. Anh hất tung tập bản vẽ trên bàn, quay lưng lao ra khỏi xưởng gỗ, hướng thẳng về phía vách đá cheo leo nhất của hòn đảo.
Giai Ý vội vã chạy theo anh, mặc kệ lời kêu gọi của cô phóng viên phía sau. Cô chạy qua những rặng phi lao, qua những dải cát cháy nắng, cho đến khi thấy bóng dáng đơn độc của anh đang đứng bên mép vực, nơi sóng biển gào thét dữ dội bên dưới.
"Ninh Thần! Dừng lại!" – Giai Ý hụt hơi, cô vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng anh từ phía sau, như sợ rằng nếu cô buông ra, anh sẽ tan biến vào bọt biển.
Cơ thể Ninh Thần cứng đờ. Anh run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi mà anh đã kìm nén suốt 5 năm qua lăn dài trên gò má sạm nắng.
"Giai Ý... cha tôi không phải kẻ sát nhân. Ông ấy đã cố gắng ngăn cản chuyến đi đó. Ông ấy biết thép vỏ tàu bị tráo đổi thành loại rẻ tiền... nhưng không ai tin ông ấy. Họ biến ông ấy thành vật tế thần." – Giọng anh nghẹn ngào trong gió biển. "Đêm con tàu đó chìm, tôi đã đứng trên cầu cảng đợi ông ấy. Nhưng thứ duy nhất quay về là chiếc mũ thuyền trưởng đẫm nước mặn."
Giai Ý xoay anh lại, cô nâng khuôn mặt góc cạnh của anh lên, dùng đôi bàn tay mềm mại lau đi những giọt nước mắt của người đàn ông cô yêu. Trái tim cô thắt lại vì xót xa. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài phong trần, gai góc ấy là một tâm hồn đầy vết sẹo, là một đứa trẻ vẫn đang tìm kiếm công lý cho cha mình.
"Ninh Thần, nhìn em này." – Cô nói, giọng kiên định. "Anh không một mình. Xác tàu Minh Hải cổ đại mà anh tìm thấy, nó là tổ tiên của con tàu 'Định Mệnh'. Anh ở đây để bảo vệ biển, cũng là để chứng minh rằng dòng máu họ Cố là dòng máu của những người đóng tàu chân chính nhất. Chúng ta sẽ tìm thấy lá thư đó, chúng ta sẽ trả lại sự trong sạch cho cha anh."
Ninh Thần nhìn vào đôi mắt chứa đầy niềm tin của Giai Ý. Trong khoảnh khắc ấy, bóng tối của quá khứ dường như lùi bước trước ánh sáng của tình yêu. Anh ôm lấy cô, gục đầu vào vai cô như tìm kiếm một bến đỗ bình yên cuối cùng.
"Cảm ơn em, Giai Ý. Phía biển này có em, anh mới thực sự thấy mình được sống lại."
Đêm đó, họ không làm việc. Họ ngồi bên nhau trên mỏm đá, Ninh Thần lần đầu tiên kể cho cô nghe về những kỷ niệm với cha, về ước mơ được đóng những con tàu không bao giờ chìm. Và Giai Ý nhận ra rằng, thư viện biển của họ sẽ không chỉ là nơi chứa sách, mà nó sẽ là nơi cất giữ sự thật.
Tuy nhiên, ở một góc tối của cầu cảng, cô phóng viên nọ đang gọi điện thoại về đất liền: "Sếp, tôi tìm thấy rồi. Vụ nổ truyền thông này sẽ lớn hơn chúng ta tưởng. Con trai của Cố Trường Giang đang giấu một kho báu dưới lòng đảo Thanh Lam!"
Cơn bão truyền thông và lòng tham của con người lại một lần nữa chực chờ nuốt chửng sự yên bình vừa mới nhen nhóm.