MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 11: KHI ĐẠI DƯƠNG

Về Phía Biển Có Anh

Chương 11: KHI ĐẠI DƯƠNG

1,176 từ · ~6 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, đảo Thanh Lam không thức dậy bởi tiếng còi tàu cá quen thuộc mà bởi tiếng động cơ trực thăng gầm rú trên bầu trời. Tin tức về "kho báu tàu cổ" và "rặng san hô đỏ vô giá" đã lan đi với tốc độ chóng mặt sau bài báo của cô phóng viên nọ. Từ một hòn đảo bị lãng quên, Thanh Lam bỗng chốc trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ săn lùng cổ vật và những nhà đầu tư cơ hội.

Cầu cảng đầy nghẹt những người lạ mặt. Những tay buôn đồ cổ từ Thượng Hải, những kẻ săn tin từ các trang lá cải, và thậm chí là lực lượng chức năng địa phương đến để "kiểm kê tài sản quốc gia" theo yêu cầu của các cấp trên.

"Ninh Thần, chúng ta phải làm gì đây?" – Giai Ý lo lắng nhìn qua khe cửa xưởng gỗ.

Ninh Thần đang bình thản kiểm tra bình lặn và thiết bị hàn dưới nước. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng đầy tính toán: "Họ muốn kho báu? Được, tôi sẽ cho họ thấy đại dương thực sự giữ gìn bí mật của nó như thế nào."

Đúng lúc đó, một chiếc xe đen sang trọng tiến thẳng vào xưởng gỗ. Hàn Đông bước xuống, nhưng lần này không còn vẻ lịch lãm của một vị hôn phu cũ, mà là sự lạnh lùng của một doanh nhân đang nắm giữ quân bài tẩy.

"Giai Ý, nghe anh nói đây." – Hàn Đông phớt lờ Ninh Thần, tiến thẳng về phía cô. "Bài báo đó là do anh đứng sau giật dây. Nếu em không đồng ý về Bắc Kinh, anh sẽ để quân đội và chính quyền vào cuộc. Họ sẽ xới tung cái hang ngầm đó lên, và Cố Ninh Thần sẽ bị buộc tội chiếm đoạt cổ vật quốc gia. Em muốn cứu anh ta? Hãy ký vào bản hợp đồng này, quay về làm kiến trúc sư cho dự án bảo tồn chính quy của tập đoàn anh."

Giai Ý run rẩy vì tức giận. Cô không ngờ người đàn ông mình từng định gắn bó lại có thể đê tiện đến mức này. "Anh dùng cả hòn đảo này để tống tiền tôi sao?"

"Anh dùng nó để đưa em về đúng vị trí của em!" – Hàn Đông quát lên.

Ninh Thần bỗng bước tới, bàn tay anh đặt lên vai Giai Ý, một luồng sức mạnh ấm áp truyền qua khiến cô bình tĩnh lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Hàn Đông: "Anh nghĩ tiền và quyền lực của anh có thể chạm tới đáy biển sao? Để tôi nói cho anh biết, biển cả không thuộc về ai cả. Và Giai Ý... cô ấy lại càng không phải là thứ để anh mặc cả."

Ninh Thần quay sang Giai Ý, thì thầm: "Tin anh không?"

Giai Ý gật đầu không chút do dự. Ninh Thần lập tức kéo cô chạy về phía con tàu máy của mình. Anh khởi động động cơ, con tàu lướt đi trong sự ngỡ ngàng của Hàn Đông và đám phóng viên trên bờ.

Họ hướng thẳng về phía hang ngầm bí mật. Phía sau, hàng chục chiếc cano của những kẻ săn lùng bám theo như một bầy cá mập đánh hơi thấy máu.

"Ninh Thần, anh định làm gì? Nếu họ vào được hang, mọi thứ sẽ bị phá hủy!" – Giai Ý hét lên trong tiếng gió.

"Chúng ta sẽ không ngăn họ vào. Chúng ta sẽ đóng cửa hang." – Ninh Thần nói, đôi mắt anh rực sáng. "Xác tàu Minh Hải đã ngủ yên ở đó hàng nghìn năm, nó không nên bị đem ra đấu giá. Anh đã chuẩn bị một hệ thống nổ thủy lực để làm sụp vòm đá lối vào. Khi thủy triều dâng lên tối nay, lối đi duy nhất sẽ biến mất mãi mãi dưới lòng biển."

Giai Ý sững sờ: "Nhưng... đó là tất cả bằng chứng về cha anh, về dòng tộc đóng tàu của anh..."

Ninh Thần mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng thanh thản: "Bằng chứng không nằm ở những khúc gỗ mục, nó nằm ở việc anh đã bảo vệ được nó. Giai Ý, anh cần em giúp anh tính toán tọa độ nổ để không làm hại đến rặng san hô. Em làm được chứ?"

Giữa sự truy đuổi gắt gao của những chiếc cano phía sau, Giai Ý mở máy tính, những ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím. Cô đang làm công việc trái ngược hoàn toàn với kiến trúc: Cô đang thiết kế một sự phá hủy để cứu vãn một linh hồn.

"Tọa độ 20.4,106.8. Độ sâu 15m. Nếu nổ ở đây, vòm đá sẽ sụp xuống bịt kín lối vào nhưng cấu trúc hang bên trong vẫn nguyên vẹn." – Giai Ý dứt khoát nói.

Ninh Thần lặn xuống nước với khối thuốc nổ chuyên dụng của kỹ sư tàu biển. Giai Ý đứng trên boong tàu, cô nhìn thấy những chiếc cano của Hàn Đông và lực lượng chức năng chỉ còn cách vài trăm mét.

Bùm!

Một tiếng nổ trầm đục từ dưới đáy biển vang lên. Nước biển bắn tung tóe thành một cột cao. Mặt biển rung chuyển, và ngay sau đó, lối vào hang đá vôi sụp xuống, kéo theo hàng tấn đá tảng che lấp hoàn toàn dấu vết của kho báu.

Đám người đuổi theo dừng khựng lại. Họ nhìn mặt biển dần lặng sóng, chỉ còn lại những bọt khí sủi lên. Kho báu trong truyền thuyết giờ đây đã thực sự trở thành một huyền thoại không thể chạm tới.

Ninh Thần ngoi lên mặt nước, anh bám vào mạn thuyền, thở dốc nhưng đôi mắt lại tràn ngập tự do. Giai Ý kéo anh lên, cô ôm chặt lấy anh, cả hai ướt sũng nhưng cùng cười trong nước mắt.

Hàn Đông đứng trên chiếc cano cách đó không xa, nhìn thấy cảnh tượng ấy, anh ta biết mình đã thua cuộc hoàn toàn. Anh ta có thể có tiền, có thể có quyền, nhưng anh ta không bao giờ có được sự can trường của một người dám vứt bỏ báu vật để giữ lấy tình yêu.

"Mọi thứ kết thúc rồi sao?" – Giai Ý hỏi, nhìn về phía hòn đảo Thanh Lam đang dần bình yên trở lại dưới ánh hoàng hôn.

"Không, Giai Ý. Bây giờ chúng ta mới thực sự bắt đầu." – Ninh Thần nắm tay cô. "Thư viện biển sẽ được xây dựng. Và chúng ta sẽ kể cho trẻ em nghe về một con tàu cổ vẫn đang ngủ yên để bảo vệ biển cả, thay vì kể về giá trị bằng tiền của nó."

Đêm đó, trên đảo Thanh Lam, lần đầu tiên sau nhiều ngày, không có máy ảnh, không có tiếng trực thăng. Chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào vào những khối đá mới sụp xuống, như một lời cảm ơn từ đại dương gửi đến hai người con đã dũng cảm bảo vệ nó.