MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 13: NGỌN HẢI ĐĂNG

Về Phía Biển Có Anh

Chương 13: NGỌN HẢI ĐĂNG

887 từ · ~5 phút đọc

Đảo Thanh Lam chưa bao giờ rộn ràng đến thế. Thư viện biển "Vòng Tay Đại Dương" chính thức hoàn thành. Ngôi nhà kho cũ nát ngày nào giờ đây lột xác thành một công trình kiến trúc độc đáo: những mảng tường kính lớn phản chiếu màu xanh của trời và biển, mái nhà được lợp bằng lớp vỏ ốc và đá cuội, bên trong là những giá sách gỗ thơm mùi nhựa mới.

Ngày khánh thành, trẻ em trên đảo mặc quần áo đẹp nhất, ríu rít như bầy chim hải âu nhỏ. Ninh Thần đứng bên cạnh Giai Ý, anh mặc chiếc sơ mi trắng hiếm hoi, trông không còn là gã ngư dân phong trần mà toát lên khí chất của một người đàn ông thành đạt và vững chãi.

"Giai Ý, em nhìn xem. Ước mơ của chúng ta đã thành hiện thực." – Ninh Thần nắm tay cô, nhìn những đứa trẻ lần đầu tiên được chạm tay vào những cuốn sách màu sắc.

Giai Ý mỉm cười, nhưng nụ cười của cô thoáng chút nhợt nhạt. Cơn choáng váng đột ngột ập đến khiến cô phải bám nhẹ vào tay vịn cầu thang. Cô tự nhủ chắc do những ngày thức trắng đêm ở thành phố và chuyến lặn đêm tìm hộp sắt đã khiến cơ thể kiệt sức.

"Em không sao, chỉ là hơi xúc động thôi." – Cô khẽ đáp khi thấy ánh mắt lo lắng của anh.

Để tạo bất ngờ cho Ninh Thần, Giai Ý lấy ra một bức thư có dấu xác nhận quốc tế. "Ninh Thần, anh xem này. Hội Bảo tồn Di sản Đại dương Thế giới đã đọc bài viết của em về xác tàu Minh Hải. Họ đánh giá rất cao việc anh đã bảo vệ nó. Họ đề nghị tài trợ một dự án khai quật khoa học, và anh sẽ là cố vấn trưởng kỹ thuật. Chúng ta không cần giấu nó dưới đá nữa, chúng ta sẽ đưa nó ra ánh sáng một cách xứng đáng."

Ninh Thần sững sờ. Anh không ngờ Giai Ý lại âm thầm làm nhiều việc cho anh đến thế. Anh ôm chầm lấy cô giữa tiếng vỗ tay của dân làng. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được người cô lạnh ngắt, hơi thở dồn dập.

"Giai Ý! Em sao thế?" – Ninh Thần hốt hoảng khi thấy cô lả đi trong tay mình.

Buổi lễ khánh thành kết thúc sớm hơn dự kiến. Ninh Thần bế thốc Giai Ý về nhà bà nội Lưu. Trạm y tế của đảo chỉ có những thiết bị sơ sài, bác sĩ già sau khi thăm khám cho cô đã khẽ lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng.

"Cô ấy bị kiệt sức nặng, nhưng có vẻ còn do biến chứng của việc lặn sâu mà không có thiết bị bảo hộ chuẩn trong thời gian dài. Áp suất nước đã làm ảnh hưởng đến hệ thần kinh và phổi. Cần phải đưa cô ấy vào bệnh viện lớn trong đất liền ngay lập tức."

Trái tim Ninh Thần như bị bóp nghẹt. Anh nhớ lại đêm đó, khi anh bị bắt đi, Giai Ý đã một mình lặn xuống vùng biển đầy đá ngầm để tìm hộp sắt cho anh. Cô là một kiến trúc sư, không phải thợ lặn chuyên nghiệp, nhưng vì anh, cô đã đánh cược cả sinh mạng.

"Giai Ý... em ngốc lắm." – Ninh Thần ngồi bên giường, nắm chặt bàn tay gầy gò của cô.

Giai Ý từ từ mở mắt, thấy khuôn mặt lo âu của anh, cô khẽ thào thào: "Đừng đưa em đi... em muốn ở lại đảo. Em muốn nhìn thấy biển từ thư viện của chúng ta."

"Không được, em phải khỏe lại. Anh sẽ đưa em đi, và khi em khỏe, anh sẽ đón em về bằng con tàu lớn nhất của đảo này." – Ninh Thần kiên quyết.

Đêm đó, giữa lúc biển lặng sóng, Ninh Thần chuẩn bị con tàu tốt nhất. Anh không để ai lái, đích thân anh cầm lái đưa cô vào đất liền. Ánh đèn từ ngọn hải đăng phía xa quét qua mặt biển, giống như một ngọn đèn dẫn lối cho hy vọng.

Trên tàu, Giai Ý tựa vào lòng Ninh Thần. Cô nhìn lên bầu trời đầy sao, lầm bẩm: "Ninh Thần, anh có hứa sẽ tiếp tục xây dựng dự án tàu cổ không? Dù em có ở đây hay không..."

"Đừng nói bậy!" – Ninh Thần ngắt lời, giọng anh run rẩy. "Em phải ở đó để giám sát anh. Không có kiến trúc sư trưởng, kỹ sư như anh làm sao biết xây thế nào cho đẹp?"

Giai Ý mỉm cười nhắm mắt lại. Trong cơn mơ màng, cô thấy mình và anh đang đứng trên mũi một con tàu gỗ khổng lồ, lướt đi giữa đại dương bao la, nơi không còn sự phản bội, không còn lòng tham, chỉ có tiếng hát của sóng và tình yêu vĩnh cửu.

Cuộc hành trình vào đất liền này không phải là sự chạy trốn, mà là cuộc chiến để giành giật lại sự sống cho người con gái anh yêu nhất. Phía biển vẫn còn anh, nhưng biển cũng đang thử thách họ bằng một thứ thực tế tàn khốc hơn cả những âm mưu trước đó.