MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 14: KHÚC GIAO THOA

Về Phía Biển Có Anh

Chương 14: KHÚC GIAO THOA

1,049 từ · ~6 phút đọc

Bệnh viện Đa khoa thành phố Hải Ninh bao phủ bởi mùi thuốc sát trùng nồng nặc, hoàn toàn đối lập với mùi muối biển mặn mòi mà Thẩm Giai Ý đã quen thuộc suốt thời gian qua. Cô nằm trên giường bệnh, gương mặt xanh xao gần như hòa lẫn vào màu trắng của tấm ga trải giường. Những dây truyền dịch cắm vào đôi tay gầy gò khiến Cố Ninh Thần mỗi lần nhìn vào đều thấy tim mình thắt lại.

Anh ngồi bên cạnh cô suốt hai ngày đêm, đôi mắt vằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. Những ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc của Giai Ý, như thể chỉ cần buông tay, cô sẽ tan biến như bọt biển.

"Ninh Thần... anh về đảo đi." – Giai Ý tỉnh lại, tiếng thào thào nhỏ đến mức anh phải cúi sát tai mới nghe thấy. "Dự án tàu cổ... không thể không có anh."

"Dự án có thể đợi, nhưng anh thì không thể mất em." – Ninh Thần gằn giọng, bàn tay anh siết nhẹ tay cô.

Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra. Một bác sĩ trẻ trong chiếc áo blouse trắng tinh khôi bước vào. Anh ta có gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thâm trầm vượt xa tuổi tác. Khi nhìn thấy Cố Ninh Thần, vị bác sĩ bỗng khựng lại, đôi lông mày nhướng lên đầy kinh ngạc.

"Cố Ninh Thần? Là anh thật sao?"

Ninh Thần ngẩng đầu. Phải mất vài giây, anh mới nhận ra người đối diện. "Lục Triết? Cậu... sao lại ở đây?"

Lục Triết chính là em trai của một trong những thủy thủ đã mất tích trong vụ đắm tàu Định Mệnh năm xưa. Năm đó, chính Lục Triết là người đã gào khóc, đấm vào ngực Ninh Thần và gọi anh là "kẻ sát nhân".

Bầu không khí trong phòng bệnh bỗng chốc đông cứng lại. Giai Ý lo lắng nhìn hai người đàn ông. Cô sợ rằng một cuộc xung đột lại nổ ra ngay lúc này.

"Tôi là bác sĩ điều trị chính cho bệnh nhân Thẩm Giai Ý." – Lục Triết lấy lại vẻ bình tĩnh chuyên nghiệp, nhưng giọng nói vẫn run rẩy. "Anh vẫn như ngày xưa, luôn gắn liền với những tai nạn trên biển. Cô ấy bị hội chứng giảm áp (decompression sickness) thể nặng dẫn đến tổn thương tủy sống và phổi. Nếu không điều trị bằng buồng oxy cao áp kịp thời, cô ấy có thể sẽ không bao giờ đi lại được nữa."

Cố Ninh Thần đứng bật dậy, hơi thở dồn dập: "Bằng mọi giá... hãy cứu cô ấy. Tôi cầu xin cậu."

Lục Triết nhìn thẳng vào mắt Ninh Thần. Anh thấy trong đôi mắt của "kẻ tội đồ" năm xưa giờ đây không còn sự kiêu ngạo của một kỹ sư tài năng, mà chỉ còn là sự khẩn cầu của một người đàn ông đang đứng bên bờ vực mất đi tất cả.

"Tôi cứu bệnh nhân vì trách nhiệm của bác sĩ, không phải vì anh." – Lục Triết lạnh lùng nói rồi quay sang kiểm tra các chỉ số trên máy. "Nhưng Ninh Thần, anh có biết vì sao tôi lại chọn về Hải Ninh làm bác sĩ không? Vì tôi vẫn không tin anh trai tôi đã chết chỉ vì một lỗi kỹ thuật đơn giản. Và bây giờ, khi biết anh đang bảo tồn xác tàu Minh Hải, tôi bắt đầu hiểu ra điều gì đó."

Giai Ý khẽ nắm lấy tay Lục Triết, giọng cô yếu ớt nhưng kiên định: "Bác sĩ Lục... Ninh Thần không phải là người như anh nghĩ. Anh ấy đã giữ kín bí mật về con tàu Định Mệnh để bảo vệ sự thật... và anh ấy cũng chính là người đã kéo Trương Minh – kẻ hãm hại gia đình anh – từ dưới biển lên trong đêm bão."

Lục Triết im lặng hồi lâu. Anh liếc nhìn bản hồ sơ bệnh án rồi thở dài: "Được rồi, cô cần nghỉ ngơi. Ninh Thần, ra ngoài gặp tôi. Có một chuyện liên quan đến vụ đắm tàu năm xưa mà có lẽ... chúng ta cần trao đổi một cách sòng phẳng."

Ở hành lang bệnh viện, Lục Triết đưa cho Ninh Thần một bức ảnh cũ. Đó là bức ảnh anh trai Lục Triết chụp trước khi lên tàu Định Mệnh, trên tay cầm một chiếc la bàn kỳ lạ.

"Anh trai tôi trước khi đi đã để lại tin nhắn nói rằng: 'Nếu tàu có chuyện, hãy tìm la bàn ở khoang đáy'. Ninh Thần, con tàu Định Mệnh được đóng dựa trên sơ đồ của tàu Minh Hải cổ đại mà anh đang giữ đúng không? Có một bí mật về cấu trúc mà cha anh đã cố tình để lại để phơi bày sự thật nếu tàu bị đánh tráo vật liệu."

Ninh Thần sững sờ. Anh chợt nhớ ra những ký hiệu kỳ lạ trên bản vẽ của cha mà anh và Giai Ý từng tranh luận. Hóa ra, cha anh đã cài đặt một "hộp đen cơ học" ngay trong cấu trúc tàu.

Cuộc gặp gỡ tình cờ với Lục Triết không chỉ mang lại hy vọng chữa lành cho Giai Ý mà còn mở ra một hướng đi mới để lật tẩy toàn bộ âm mưu của tập đoàn Thịnh Thế. Tuy nhiên, thời gian của Giai Ý không còn nhiều. Việc điều trị cần một khoản kinh phí khổng lồ và sự tịnh dưỡng tuyệt đối, trong khi ở đảo Thanh Lam, những kẻ ẩn danh bắt đầu quấy rối công trường Thư viện biển.

Ninh Thần đứng trước sự lựa chọn: Ở lại bên cạnh Giai Ý hay quay về đảo để bảo vệ thành quả của cả hai.

Giai Ý như đọc được suy nghĩ của anh qua ô cửa kính phòng bệnh. Cô mỉm cười, ra hiệu cho anh: "Về phía biển đi anh... Em sẽ ổn. Ngọn hải đăng của em vẫn đang cháy sáng mà."

Ninh Thần áp bàn tay lên mặt kính, lòng tràn đầy xót xa và quyết tâm. Anh biết, để cứu cô và cứu lấy linh hồn của biển, anh phải chiến đấu một trận cuối cùng thật oanh liệt.