MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVề Phía Biển Có AnhChương 15: GIỌT MÁU CỦA BIỂN

Về Phía Biển Có Anh

Chương 15: GIỌT MÁU CỦA BIỂN

946 từ · ~5 phút đọc

Cố Ninh Thần trở về đảo Thanh Lam trong một đêm không trăng. Anh không dùng tàu lớn mà lặng lẽ chèo thuyền thúng vào bờ từ phía sau bãi đá ngầm để tránh sự theo dõi. Trên đảo, không khí căng thẳng bao trùm. Những kẻ lạ mặt danh nghĩa là "đoàn khảo sát môi trường" nhưng thực chất là tay sai của Hàn Đông đã phong tỏa khu vực Thư viện biển.

"Ninh Thần, anh về rồi!" – Ông trưởng làng thì thào trong bóng tối của xưởng gỗ. "Chúng nó định dùng cần cẩu để nạo vét bãi đá phía Đông vào sáng mai. Chúng nó nói là tìm phế liệu, nhưng chúng ta biết chúng nó muốn phá nát cửa hang ngầm."

Ninh Thần siết chặt nắm đấm. "Chúng ta không thể dùng vũ lực, nhưng chúng ta có biển. Ông hãy bảo thanh niên trong làng tháo hết các phao tiêu dẫn đường ngoài eo biển. Đêm nay, tôi sẽ cho tàu của chúng 'mắc cạn' ngay trên bãi san hô chết."

Trong khi Ninh Thần đang dàn trận để bảo vệ hòn đảo, thì tại bệnh viện Hải Ninh, một cơn bão khác đang ập đến với Thẩm Giai Ý.

"Bác sĩ Lục! Bệnh nhân phòng 402 bị tràn dịch màng phổi cấp tính, nhịp tim đang giảm mạnh!" – Tiếng chuông báo động vang lên dồn dập trong hành lang bệnh viện.

Lục Triết lao vào phòng cấp cứu. Tình trạng của Giai Ý tồi tệ hơn dự kiến. Ca phẫu thuật hút dịch phổi diễn ra ngay lập tức, nhưng một biến cố kinh khủng xảy ra: Giai Ý bị xuất huyết nội do các mạch máu bị tổn thương từ áp suất nước biển trước đó.

"Cô ấy cần máu khẩn cấp! Nhóm máu Rh− (nhóm máu hiếm)? Trong kho máu của bệnh viện không còn đơn vị nào dự trữ!" – Lục Triết hét lớn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Đúng lúc đó, một người đàn ông mệt mỏi bước vào sảnh bệnh viện. Đó là Hàn Đông. Hắn không đến để trả thù, hắn đến vì lương tâm cuối cùng đang cắn rứt sau khi biết Giai Ý vì cứu Ninh Thần mà nguy kịch.

"Tôi... tôi cùng nhóm máu với cô ấy." – Hàn Đông chìa ra thẻ bảo hiểm y tế của mình. "Hãy lấy máu của tôi. Bao nhiêu cũng được."

Lục Triết khựng lại. Anh nhìn người đàn ông đã gây ra bao sóng gió cho anh trai mình, cho Ninh Thần và cho chính cô gái đang nằm trên giường bệnh kia. Một sự mỉa mai cay đắng của định mệnh: kẻ muốn phá hủy hạnh phúc của Giai Ý lại là người duy nhất có thể giữ lại hơi thở cho cô.

"Vào ngay phòng lấy máu!" – Lục Triết dứt khoát.

Trong khi những giọt máu từ cơ thể Hàn Đông đang chảy vào huyết quản của Giai Ý, thì ở đảo Thanh Lam, tiếng còi tàu báo động vang lên chát chúa. Chiếc tàu nạo vét của tập đoàn Thịnh Thế, do không có phao tiêu dẫn đường, đã đâm sầm vào rặng đá ngầm phía Bắc.

Ninh Thần đứng trên mỏm đá cao, nhìn con tàu khổng lồ bất lực trong thủy triều đang rút. Anh không dùng súng đạn, anh dùng chính sự hiểu biết về từng nhịp sóng của mình để khuất phục lòng tham.

"Ninh Thần! Có điện thoại từ bệnh viện!" – Tiếng bà nội Lưu gọi thất thanh từ phía xa.

Ninh Thần bắt máy, tay anh run bần bật.

"Ninh Thần, là tôi, Lục Triết đây. Giai Ý vừa trải qua cơn nguy kịch. Cô ấy đã qua khỏi... nhờ vào máu của Hàn Đông."

Ninh Thần đứng lặng giữa gió biển. Anh nhìn con tàu đang mắc cạn, nhìn đại dương mênh mông dưới chân. Một cảm giác nhẹ nhõm đến kiệt sức xâm chiếm tâm trí. Hận thù, ân oán, tiền bạc... tất cả bỗng chốc trở nên nhỏ bé trước sự thật rằng Giai Ý vẫn còn sống.

"Cảm ơn... cảm ơn cậu, Lục Triết." – Ninh Thần nói, giọng anh lạc đi.

"Đừng cảm ơn tôi. Hàn Đông đã để lại một bản sao ghi âm cuộc hội thoại giữa hắn và Trương Minh về vụ tráo thép năm xưa trước khi rời đi. Hắn nói... hắn nợ Giai Ý một mạng sống, và nợ anh một lời xin lỗi."

Sáng hôm sau, khi bình minh ló rạng trên đảo Thanh Lam, cảnh sát thành phố đã ập xuống cầu cảng để bắt giữ toàn bộ nhóm người phá hoại. Trương Minh bị dẫn giải đi trong sự khinh miệt của dân làng.

Ninh Thần không ở đó để xem cảnh ấy. Anh đã lên chuyến tàu sớm nhất để trở về Hải Ninh.

Bước vào phòng bệnh, anh thấy Giai Ý đã tỉnh, dù còn rất yếu. Cô nhìn anh, mỉm cười nhợt nhạt. Cạnh giường cô, một nhành hoa giấy đặc trưng của đảo Thanh Lam được ai đó đặt lại – có lẽ là Hàn Đông trước khi hắn tự thú và rời khỏi thành phố mãi mãi.

"Ninh Thần... em nghe nói... biển đã thắng đúng không?" – Giai Ý khẽ hỏi.

Ninh Thần quỳ xuống cạnh giường, áp mặt vào bàn tay ấm áp của cô: "Biển đã thắng, và chúng ta cũng thắng rồi, Giai Ý. Từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể chia cắt chúng ta nữa."

Phía ngoài cửa sổ, trời xanh ngắt. Phía biển xa, ngọn hải đăng vẫn đứng đó, chứng kiến một tình yêu đã đi qua cả bão tố thiên nhiên và bão tố lòng người để nở hoa giữa ngàn sóng vỗ.