MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ sĩ bất đắc dĩChương 10: ẨN THÂN TẠI BẾN PHÀ ĐEN VÀ KẾ HOẠCH PHẢN ĐÒN

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Chương 10: ẨN THÂN TẠI BẾN PHÀ ĐEN VÀ KẾ HOẠCH PHẢN ĐÒN

1,635 từ · ~9 phút đọc

Chiếc taxi chở Thành và Mai Chi lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng những ánh đèn vàng vọt của khu tập thể Giảng Võ. Thành ngồi dựa lưng vào ghế, gương mặt tái nhợt vì mất máu nhưng đôi mắt vẫn quắc thước, nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu để chắc chắn rằng không có kẻ nào bám theo. Mai Chi vẫn chưa thôi run rẩy, đôi tay cô dính đầy máu của Thành từ lúc băng bó vết thương, hơi thở vẫn còn đứt quãng sau cuộc đào thoát nghẹt thở trên mái nhà.

Chúng ta đi đâu đây anh? – Mai Chi thì thầm, giọng khản đặc – Khách sạn hay bệnh viện?

Không. Đến những nơi đó là nộp mạng cho ông Trình ngay lập tức. Chúng ta ra bến phà đen. – Thành đáp ngắn gọn.

Bến phà đen nằm ở mạn dưới chân cầu Thanh Trì, một khu vực biệt lập với sự hào nhoáng của phố thị. Đây là nơi tập trung của những xưởng đóng tàu cũ, những bãi cát mênh mông và những lán trại tạm bợ của dân lao động nghèo. Quan trọng hơn, đây là địa bàn của "Lão Quỳ" – một ông già sửa tàu mù một mắt, người từng là ân nhân và cũng là người duy nhất Thành có thể tin tưởng lúc này.

Chiếc taxi dừng lại ở một con đường đất gồ ghề, cách bờ sông khoảng vài trăm mét. Thành thanh toán tiền rồi dìu Mai Chi bước xuống. Gió từ sông Hồng thổi vào lồng lộng, mang theo mùi phù sa và mùi dầu máy nồng nặc. Họ đi bộ qua những xác tàu rỉ sét, cao sừng sững như những con quái vật tiền sử đang nằm ngủ quên trong bóng tối, cho đến khi hiện ra một mái lều tôn cũ kỹ lấp lánh ánh đèn dầu.

Lão Quỳ xuất hiện từ trong bóng tối, tay cầm một chiếc đèn bão, chiếc mắt còn lại nheo nheo nhìn hai kẻ không mời mà đến. Khi ánh đèn soi vào vết sẹo trên mặt Thành, lão khựng lại, rồi hừ lạnh một tiếng:

Tao tưởng mày chết rũ xương trong khám rồi chứ, thằng "Búa"? Lại còn dắt theo con nhóc nào thế kia? Định nhờ tao làm đám cưới à?

Thành không cười, anh khẽ khụy chân xuống vì vết thương bắt đầu hành hạ.

Chỗ cũ còn không lão già? Tôi cần một nơi để con bé này trú ẩn vài ngày. Chúng nó đang săn đuổi. Lão Quỳ im lặng một lúc, nhìn đống băng gạc đẫm máu trên tay Thành rồi hất hàm:

Vào trong. Đừng có để máu chảy đầy bãi của tao, bọn cá trê nó ngửi thấy nó lại kéo đến thì phiền.

Căn phòng bên trong lán của lão Quỳ chật hẹp, đầy mùi mỡ bò và mùi sắt thép gỉ, nhưng với Mai Chi lúc này, nó quý giá hơn bất kỳ khách sạn năm sao nào. Thành ngồi xuống một chiếc ghế gỗ mục, ra hiệu cho Mai Chi mở laptop ra. Cô ngần ngại nhìn lão Quỳ, nhưng Thành khẽ gật đầu: "Lão già này mù một mắt, điếc một tai, nhưng cái miệng lão thì khóa kín hơn két sắt ngân hàng. Cứ làm việc đi."

Mai Chi bắt đầu truy cập lại vào chiếc USB định mệnh. Những con số, những bản ghi âm và danh sách "Bố Già" lại hiện ra. Lần này, cô tập trung sâu hơn vào các tệp tin ẩn. Cô phát hiện ra một sơ đồ cực kỳ tinh vi: tiền từ các quỹ từ thiện mà tòa soạn "Tin Tức Phố Phường" kêu gọi được chuyển thẳng vào một công ty bình phong có tên là "Phù Sa Xanh". Công ty này thực chất là chủ sở hữu của hàng loạt lò mổ thực phẩm bẩn mà cô đang điều tra, đồng thời là mắt xích quan trọng để vận chuyển hóa chất cấm từ biên giới về.

Anh Thành, nhìn này! – Mai Chi thốt lên – Những lô hàng hóa chất này được ghi chú là "Mực in đặc biệt". Chúng được nhập về kho của tòa soạn báo trước khi phân phối đi nơi khác. Tòa soạn không chỉ rửa tiền, họ còn là một kho chứa hàng lậu! Thành nheo mắt nhìn sơ đồ. Anh nhận ra một điều mà Mai Chi chưa thấy: những ngày nhập hàng trùng khớp với những ngày anh thấy các xe tải lớn ra vào cổng biệt thự Pháp cổ lúc nửa đêm, khi anh chưa bắt đầu ca trực bảo vệ chính thức.

Ông Trình dùng cái biệt thự cổ ấy làm bình phong hoàn hảo. Ai mà ngờ một cơ quan báo chí uy tín lại là cái hang ổ buôn lậu? – Thành lẩm bẩm – Nhưng chúng ta không thể chỉ đưa cái này lên báo. Với quyền lực của sếp Trình, bài báo của em sẽ bị gỡ trong vòng ba nốt nhạc, và em sẽ biến mất ngay sau đó.

Vậy chúng ta phải làm gì? – Mai Chi nhìn anh, ánh mắt đầy sự cầu cứu. Thành rít một hơi thuốc lá mà lão Quỳ vừa ném cho. Khói thuốc quyện vào ánh đèn dầu mờ ảo.

Chúng ta phải đánh vào tử huyệt của chúng. Thằng Sáu Xiếc là tay sai, ông Trình là kế toán. Kẻ đứng sau – "Bố Già" – mới là người chúng ta cần lôi ra ánh sáng. Nhưng trước hết, tôi cần một đội quân.

Sáng sớm hôm sau, bến phà đen đón những vị khách lạ. Đó là Tý "Mắt Mèo" và hai gã đàn ông trung niên khác, tóc húi cua, ăn mặc giản dị nhưng dáng dấp đầy vẻ sương gió. Họ là những người anh em cũ của Thành, những kẻ cũng đã cố gắng hoàn lương nhưng đang chật vật giữa dòng đời. Nghe tin đại ca gặp nạn, họ không ngần ngại tìm đến.

Thành đứng giữa sân xưởng tàu, cánh tay đã được lão Quỳ khâu lại bằng những mũi chỉ thô sơ nhưng chắc chắn. Anh nhìn những người đồng đội cũ, giọng anh đanh thép:

Tôi gọi các ông đến đây không phải để đi đòi nợ thuê hay đánh nhau giành địa bàn. Tôi cần các ông giúp con bé này đưa một bí mật ra ánh sáng. Đây là trận chiến vì chính nghĩa, không có tiền, chỉ có nguy hiểm. Ai sợ thì quay xe về ngay bây giờ.

Tý "Mắt Mèo" lên tiếng đầu tiên, giọng nó tưng tửng nhưng đôi mắt rực cháy:

Đại ca nói gì thế? Em ship hàng cả đời rồi, giờ muốn ship một gã "ông trùm" vào khám cho nó đổi vận. Anh em chúng em theo anh!

Kế hoạch phản đòn được Thành phác thảo ngay trên nền cát của bến phà. Thay vì tấn công trực diện vào tòa soạn, họ sẽ chia làm ba mũi. Tý "Mắt Mèo" dùng mạng lưới shipper khắp Hà Nội để theo dõi di biến động của các xe tải từ công ty "Phù Sa Xanh". Hai người anh em cũ của Thành sẽ bảo vệ Mai Chi lẻn vào kho hàng của tòa soạn báo một lần nữa để lấy mẫu hóa chất thật làm bằng chứng vật lý. Còn Thành, anh sẽ làm một việc mà không ai ngờ tới: trực tiếp hẹn gặp Sáu Xiếc.

Anh điên à? Hẹn gặp nó là nộp mạng đấy! – Mai Chi ngăn cản.

Không. Nó sợ tôi. Nó sợ cái bóng ma Thành "Búa" mười năm trước vẫn còn lẩn khuất đâu đó. Tôi sẽ dùng bản thân mình làm mồi nhử để ông Trình phải lộ diện và dời toàn bộ số hàng lậu đi. Khi chúng di chuyển hàng, đó là lúc chúng ta có bằng chứng thép để báo cho cảnh sát kinh tế – những người nằm ngoài tầm kiểm soát của ông Trình.

Mai Chi nhìn Thành, cô thấy một chiến lược gia tài ba đằng sau vẻ ngoài thô ráp. Anh không chỉ dùng sức mạnh, anh đang dùng chính cái quá khứ đen tối của mình để xoay chuyển ván bài.

Đêm đó, trước khi lên đường, Thành đứng một mình bên bờ sông Hồng. Mai Chi bước lại gần, cô đưa cho anh một chiếc máy ghi âm nhỏ xíu:

Anh mang theo cái này. Nếu nó nói gì, hãy ghi lại hết. Anh... anh nhớ phải quay về đấy nhé. "Nghiệp vụ bảo vệ" của anh vẫn chưa xong đâu. Thành nhìn cô gái nhỏ, khẽ gật đầu. Anh giấu chiếc máy vào túi áo, rồi nhảy lên chiếc xe Dream chiến mà Tý vừa mang đến.

Tiếng máy xe nổ giòn giã giữa không gian tĩnh lặng của bến phà đen. Thành phóng vút đi, hướng về trung tâm thành phố, nơi những ánh đèn neon rực rỡ đang che giấu một mạng lưới tội ác khổng lồ. Anh biết, hiệp hai của trận chiến này sẽ không còn là những cú đấm hay nhát dao trong bóng tối khu tập thể, mà là một cuộc đấu trí sinh tử trên mặt báo và trước pháp luật.

Hà Nội đêm nay dường như lạnh hơn. Dưới chân cầu Long Biên, Thành dừng xe, rút điện thoại ra bấm một dãy số đã thuộc lòng:

"Sáu hả? Tao Thành đây. Mười hai giờ đêm nay, ở kho bãi bến Chương Dương. Tao có chiếc USB mà sếp mày đang thèm khát. Đến một mình, hoặc mang theo cả đám của mày nếu mày thấy sợ."

Thành cúp máy, nhìn dòng nước sông Hồng đỏ quạch chảy xiết dưới chân cầu. Cuộc phản đòn đã bắt đầu, và anh sẵn sàng trở thành con tốt thí cuối cùng để đổi lấy chiến thắng cho sự thật.