Bóng tối trong hành lang khu tập thể Giảng Võ như một loại chất lỏng đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ ánh sáng yếu ớt từ những ngôi sao xa xăm hắt qua khe cửa thông gió. Thành đứng đó, tấm lưng rộng lớn của anh chắn ngang khung cửa căn phòng 402, trông giống như một bức tường đá không thể xuyên thủng. Ba bóng đen trước mặt không phải là những kẻ xa lạ; chúng là đàn em của Sáu Xiếc, những kẻ mà mười năm trước có lẽ vẫn còn đang lẹt đẹt chạy theo sau Thành để xin một mẩu thuốc lá thừa. Nhưng giờ đây, trong tay chúng là những con dao bầu sắc lẹm, và trong mắt chúng là tham vọng xóa sổ một huyền thoại đã lỗi thời.
Thành “Búa”, anh già rồi. Buông gậy xuống, giao cái túi ra đây, sếp Trình sẽ lo cho anh một chuyến xe lên biên giới để dưỡng già. Đừng để anh em phải khó xử. – Gã cầm đầu, một tên có vết sẹo vắt ngang mũi, lên tiếng khêu khích.
Thành không đáp lời bằng lời nói. Anh rít một hơi thuốc lá cuối cùng, vứt mẩu đầu lọc xuống sàn xi măng rồi dùng mũi giày di nát. Hành động đó như một tín hiệu khai chiến. Ngay khi mẩu thuốc tắt ngấm, Thành lao lên. Anh không dùng những chiêu thức hoa mỹ, đòn thế của anh là sự kết hợp giữa sức mạnh thô bạo và kinh nghiệm của hàng trăm trận hỗn chiến đường phố. Chiếc gậy sắt trong tay anh vung lên, xé gió rít điên cuồng. "Chát!" – một cú đập trực diện vào cổ tay gã cầm đầu khiến con dao văng ra, đập vào tường đá tóe lửa.
Hai gã còn lại lập tức ập vào từ hai phía. Trong không gian chật hẹp của hành lang tập thể, lợi thế thuộc về kẻ có bản lĩnh bình tĩnh hơn. Thành xoay người, dùng bả vai hích mạnh vào ngực gã bên trái, đồng thời tung một cú đá tống khứ vào bụng gã bên phải. Tiếng hự vang lên đau đớn. Những tiếng va đập chát chúa giữa kim loại và xương thịt khô khốc vang vọng trong cầu thang bộ tối tăm. Thành cảm thấy một cơn đau nhói ở cánh tay trái – một con dao đã lướt qua lớp áo đồng phục bảo vệ, để lại một vết cắt dài máu chảy ròng ròng. Nhưng anh không khựng lại. Nỗi đau chỉ làm bản năng "thú dữ" trong anh thức tỉnh mạnh mẽ hơn.
Chạy đi! Lối cửa sổ! – Thành gầm lên qua kẽ răng, giọng nói át cả tiếng đánh đấm.
Bên trong phòng, Mai Chi run rẩy cầm chiếc laptop và ba lô, nước mắt dàn dụa. Cô biết mình không thể là gánh nặng cho anh. Với sự nhanh nhẹn của một phóng viên từng lăn lộn khắp các xóm liều, cô trèo lên chiếc bàn gỗ, lách người qua khe hở của chiếc "chuồng cọp" mà Thành đã bí mật nới lỏng ốc vít từ trước đó. Gió lạnh ùa vào mặt, cô nhìn xuống dưới – độ cao tầng bốn đủ để khiến bất cứ ai chóng mặt. Nhưng nhìn lại phía sau, bóng hình Thành đang đơn độc chống chọi với ba gã giang hồ hung hãn, cô nghiến răng, bám chặt vào những thanh sắt gỉ sét, trèo lên mái tôn của nhà dưới.
"Rầm!" – Cánh cửa gỗ phòng 402 bị sức ép từ cuộc chiến xô đổ hoàn toàn. Thành bị dồn vào sát mép hành lang. Một gã rút ra một khẩu súng tự chế đen ngòm. Mắt Thành co thắt lại. Ở cự ly này, anh không có cơ hội né tránh. Nhưng đúng lúc gã kia định bóp cò, một tiếng nổ lớn khác vang lên từ phía cầu thang dưới. Đó là Tý "Mắt Mèo". Gã shipper gầy nhom không biết từ đâu xuất hiện, tay cầm một nắm pháo đất và ném mạnh vào giữa đám đông. Khói bụi mù mịt và tiếng nổ đinh tai khiến bọn sát thủ giật mình chới với.
Đại ca! Lên sân thượng! Nhanh! – Tý hét lên, tay vung vẩy một chiếc khóa chữ U to đùng.
Thành không bỏ lỡ cơ hội, anh tung một cú đánh cuối cùng khiến gã cầm súng ngã nhào, rồi xoay người lao lên những bậc cầu thang dẫn lên sân thượng khu tập thể. Máu từ tay anh nhỏ xuống từng bậc đá, tạo thành một vệt sẫm màu dưới ánh trăng nhợt nhạt.
Trên mái nhà, Mai Chi đang loay hoay giữa những bể nước inox và những giàn hoa thiên lý của cư dân. Những mái tôn cũ kỹ kêu "rầm rập" dưới chân cô như muốn sụp đổ.
Mai Chi! Đưa tay đây! – Tiếng của Thành vang lên phía trên.
Anh hiện ra giữa sân thượng, hơi thở dồn dập, khuôn mặt lấm lem máu và bụi nhưng đôi mắt vẫn rực sáng một niềm tin sắt đá. Anh kéo cô lên khỏi mép mái tôn, ôm chặt lấy cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi để trấn an.
Đừng sợ. Tôi đã nói là sẽ bảo vệ em mà.
Họ bắt đầu cuộc đào thoát trên mái nhà – một mê cung của những căn hộ tập thể được cơi nới không theo quy luật nào. Hà Nội nhìn từ trên cao lúc này không còn hoa lệ, nó là một rừng sắt thép gỉ sét và những khoảng không thăm thẳm. Phía sau, tiếng bước chân và tiếng chửi thề của đám đàn em Sáu Xiếc vẫn bám sát. Tý "Mắt Mèo" chặn cửa sân thượng bằng chiếc khóa chữ U, tạo thêm cho họ vài phút quý giá.
Thành dẫn Mai Chi nhảy qua những khoảng hở hẹp giữa các khối nhà B và C. Mỗi cú nhảy là một lần đánh cược với tử thần. Mai Chi nhắm mắt lại, chỉ biết tin vào bàn tay to lớn, thô ráp đang nắm chặt lấy tay mình. Bàn tay ấy đang nóng rực vì vết thương, nhưng lại mang đến cho cô một sự yên tâm lạ kỳ. Họ chạy qua những dãy quần áo đang phơi, lách qua những giàn ăng-ten tivi cũ kỹ, hướng về phía khối nhà có giàn giáo công trường đang sửa chữa ở phía mặt đường Kim Mã.
Xuống bằng lối giàn giáo! Chúng ta sẽ bắt taxi thoát ra hướng Cầu Giấy. – Thành ra quyết định nhanh gọn.
Vết thương trên cánh tay Thành bắt đầu khiến anh thấm mệt, máu mất nhiều làm đầu óc anh hơi choáng váng. Khi xuống đến mặt đất, họ vừa kịp thấy ánh đèn pha của một chiếc xe taxi đang trờ tới theo tín hiệu của Tý "Mắt Mèo" đã sắp xếp từ trước.
Lên xe! Mau! – Tý xuất hiện từ trong bóng tối của một gốc xà cừ, vẻ mặt tái mét vì lo lắng.
Chiếc taxi phóng vút đi, để lại sau lưng khu tập thể Giảng Võ vẫn chìm trong sự im lìm đáng sợ. Trong xe, Mai Chi vội vàng xé dải áo của mình để băng bó vết thương cho Thành. Cô không nói được lời nào, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào.
Khóc cái gì… "con giời". Tôi chưa chết được đâu. – Thành cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt – Cất cái USB cho kỹ vào. Trận này mới chỉ là hiệp một thôi.
Bên ngoài cửa sổ xe, phố phường Hà Nội đêm khuya lướt qua nhanh như một cuốn phim quay chậm. Những hàng cây, những cột đèn vàng vọt, và cả căn biệt thự Pháp cổ sang trọng của ông Trình – tất cả giờ đây đều trở thành những bóng ma đang săn đuổi họ. Thành tựa đầu vào ghế, mắt nhìn xa xăm. Anh biết, kể từ đêm nay, anh không còn nơi nào để về nữa. Căn phòng nhỏ ở Giảng Võ, giấc mơ về một cuộc đời bảo vệ bình yên đã tan vỡ theo cánh cửa gỗ bị đạp đổ. Nhưng nhìn cô gái bên cạnh đang lo lắng băng bó cho mình, Thành cảm thấy một luồng sức mạnh mới mẻ chảy trong huyết quản. Anh đã bảo vệ được cô, và anh sẽ tiếp tục bảo vệ sự thật này đến cùng, dù cái giá phải trả có là mười năm tù tội nữa, hay thậm chí là cả mạng sống của chính mình.
Chiếc taxi chạy về hướng ngoại thành, nơi có một người đồng đội cũ của Thành đang chờ sẵn. Đêm Hà Nội vẫn dài, lạnh lẽo và đầy rẫy những âm mưu rửa tiền đang rình rập dưới lớp vỏ bọc công lý. Nhưng giữa bóng đêm ấy, hai con người – một già rơ, một trẻ dại – đã bắt đầu thắp lên một ngọn lửa nhỏ, một ngọn lửa của sự liêm chính không thể bị dập tắt bởi dao kiếm hay súng đạn.