MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ sĩ bất đắc dĩChương 8: ĐÊM TRẮNG Ở GIẢNG VÕ VÀ BÍ MẬT TRONG TẬP TIN MẬT

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Chương 8: ĐÊM TRẮNG Ở GIẢNG VÕ VÀ BÍ MẬT TRONG TẬP TIN MẬT

1,859 từ · ~10 phút đọc

Khu tập thể Giảng Võ về đêm chìm trong một bầu không khí đặc quánh của sự cũ kỹ và u uất. Những dãy nhà B, C bốn tầng xám xịt, loang lổ vết rêu phong và những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện khổng lồ giăng ngang bầu trời thủ đô. Thành dẫn Mai Chi đi qua những bậc cầu thang bộ mòn vẹt, tối tăm và nồng nặc mùi mắm muối, mùi cống rãnh đặc trưng của những khu nhà cũ. Tiếng bước chân của hai người vang lên khô khốc, chạm vào những mảng tường bong tróc khiến không gian càng thêm phần liêu trai.

Anh sống ở đây thật à? Sao nhìn giống bối cảnh phim kinh dị thế này? – Mai Chi thì thầm, tay ôm chặt cái ba lô trước ngực, mắt dáo dác nhìn những cánh cửa sắt hoen rỉ đóng kín mít.

Ở đây không có kinh dị, chỉ có nghèo thôi. Mà nghèo thì đôi khi còn đáng sợ hơn ma quỷ. – Thành trả lời bằng giọng trầm đục, tay lách chiếc chìa khóa vào ổ khóa nặng nề của căn phòng 402.

Cánh cửa mở ra với một tiếng "két" chói tai. Căn phòng rộng chưa đầy mười lăm mét vuông hiện ra dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt. Đồ đạc chẳng có gì ngoài một chiếc giường gỗ, một cái tủ tôn thấp lè tè và một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt cạnh cửa sổ có hàng rào sắt “chuồng cọp” kiên cố. Thành ra hiệu cho Mai Chi vào trong, sau đó anh cẩn thận đóng chặt ba lớp khóa và kéo tấm rèm vải thô che kín mít cửa sổ.

Ngồi xuống đi. Ở đây tạm thời an toàn. Bọn chúng sẽ không ngờ đại ca Thành “Búa” lại chui rúc vào một cái tổ chuột thế này sau khi ra trại. – Thành rót một bát nước trắng đẩy về phía Mai Chi.

Mai Chi không ngồi. Cô lấy chiếc laptop từ trong túi ra, đặt lên chiếc bàn gỗ. Tay cô vẫn còn run sau màn rượt đuổi ở Ngã Tư Sở. Cô nhìn Thành, người đàn ông đang thản nhiên ngồi bệt xuống sàn xi măng, đôi mắt sắc lẹm của anh vẫn đang dán vào cánh cửa ra vào để cảnh giới.

Anh Thành, chúng ta phải xem cái này. Nếu không xem, chúng ta sẽ không biết mình đang đối đầu với cái gì. – Mai Chi nói, giọng cô lạc đi vì căng thẳng.

Chiếc USB được cắm vào máy ảnh. Màn hình máy ảnh sáng lên, hiện ra một thư mục duy nhất được đặt tên bằng một dãy số vô nghĩa: “05012026”. Bên trong thư mục đó không phải là những đoạn phim quay lén thông thường như lúc chiều họ thấy lướt qua, mà là một kho dữ liệu khổng lồ gồm các tệp tin PDF quét từ hóa đơn, chứng từ ngân hàng và những bản ghi âm cuộc gọi.

Mai Chi mở tệp tin đầu tiên. Đó là một bản danh sách. Càng đọc, gương mặt cô càng tái đi, hơi thở trở nên dồn dập. Đây không chỉ đơn thuần là chuyện thực phẩm bẩn của Sáu Xiếc hay chuyện làm ăn riêng của ông Trình. Đây là một sơ đồ mạng lưới rửa tiền xuyên quốc gia, nơi tòa soạn "Tin Tức Phố Phường" chỉ đóng vai trò là một "trạm trung chuyển" tin tức ảo để hợp thức hóa những khoản tiền khổng lồ từ các phi vụ bảo kê, buôn lậu và thậm chí là buôn bán hóa chất cấm.

Trời ơi… anh nhìn này… – Mai Chi chỉ vào màn hình, giọng run rẩy – Những cái tên này… Đây không phải chỉ là giang hồ. Đây là những người đứng đầu của các tập đoàn lớn, thậm chí có cả…

Thành bước lại gần, nheo mắt nhìn vào dòng danh sách. Anh không hiểu hết về tài chính, nhưng anh nhận ra những cái tên quen thuộc trong giới "đen" mười năm trước, giờ đây đã khoác lên mình lớp vỏ bọc là những "doanh nhân thành đạt" hay "nhà hảo tâm". Đặc biệt, ở cột cuối cùng của bảng danh sách, có một cái tên được ký hiệu là "Bố Già". Mọi dòng tiền, sau khi đi vòng vèo qua hàng chục công ty ma, cuối cùng đều đổ về một tài khoản ẩn có liên quan mật thiết đến quỹ đầu tư của ông Trình.

Ông Trình không phải là trùm. – Thành gằn giọng, đôi lông mày nhíu lại – Ông ta chỉ là một "kế toán trưởng" cao cấp của cái đường dây này thôi. Kẻ đứng sau ông ta mới thực sự là con quái vật.

Nhưng còn những bản ghi âm này? – Mai Chi nhấn vào một tệp âm thanh.

Tiếng rè rè vang lên, sau đó là giọng nói điềm tĩnh, lạnh lùng của ông Trình: “Thằng Thành ‘Búa’ chỉ là một con tốt thí. Nếu nó ngoan ngoãn làm bảo vệ, tôi sẽ cho nó sống nốt đời tàn. Nhưng nếu nó chạm vào chiếc USB của gã chuyển phát, hãy cho nó biến mất như cách chúng ta đã làm với thằng phóng viên cũ mười năm trước.”

Căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Mai Chi bàng hoàng nhìn Thành. Mười năm trước, một phóng viên của tòa soạn này đã mất tích không dấu vết sau khi điều tra về một vụ án đất đai. Hóa ra, sự thật kinh tởm hơn thế nhiều. Thành không nói gì, anh chỉ lẳng lặng lấy chiếc bật lửa Zippo ra, bật lửa lên rồi lại dập xuống. Ngọn lửa xanh leo lét hắt lên khuôn mặt đầy sẹo của anh một vẻ cô độc đến tột cùng.

Anh Thành… họ định giết anh. – Mai Chi bật khóc. Cô cảm thấy tội lỗi vì đã kéo anh vào chuyện này.

Giết tôi không dễ thế đâu con giời ạ. – Thành nhếch mép, nụ cười chứa đầy sự chua chát – Họ tưởng tôi là con tốt thí, nhưng họ quên mất rằng một con tốt khi đi đến cuối bàn cờ thì có thể biến thành bất cứ thứ gì.

Đêm dần về sáng. Gió mùa đông bắc rít qua khe cửa chuồng cọp nghe như tiếng than vãn của những linh hồn bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian của Hà Nội. Mai Chi mệt mỏi gục đầu xuống bàn, đôi mắt cô cay xè vì thiếu ngủ và vì nỗi sợ hãi quá lớn. Thành vẫn ngồi đó, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo, tay nắm chặt chiếc gậy sắt – vũ khí phòng thân duy nhất trong phòng.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua những song sắt chuồng cọp, anh thấy ánh đèn đường xa xăm hắt lên mặt hồ Giảng Võ. Hà Nội đẹp, nhưng cũng đầy cạm bẫy. Anh nghĩ về mười năm trong tù, về những giấc mơ hoàn lương giản đơn với bát phở sáng và công việc bảo vệ lương thiện. Tất cả giờ đây đã tan thành mây khói. Anh biết mình không còn đường lùi. Nếu anh không chiến đấu, không chỉ anh mà cả cô gái nhỏ bé, nhiệt huyết này cũng sẽ bị nghiền nát bởi cái cỗ máy rửa tiền khủng khiếp kia.

Mai Chi này. – Thành lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng của bóng đêm.

Dạ? – Cô gái giật mình ngẩng đầu lên.

Ngày mai, em phải tìm cách gửi toàn bộ dữ liệu này cho một người mà em tin tưởng nhất ở bên ngoài tòa soạn. Một người không liên quan đến ông Trình. Tôi sẽ tìm cách thu hút sự chú ý của chúng.

Không! Em không để anh đi một mình đâu! – Mai Chi cương quyết – Anh vừa mới ra tù, anh không thể lại rơi vào tay chúng được.

Nghe này "con giời". – Thành quay lại nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh lúc này dịu đi một chút nhưng đầy kiên định – Em là phóng viên, em có ngòi bút. Tôi là giang hồ, tôi có đôi tay. Việc của em là mang sự thật này ra ánh sáng. Việc của tôi là bảo vệ cái ánh sáng đó khỏi bị dập tắt. Đây là nghiệp vụ bảo vệ cao nhất mà tôi có thể làm.

Mai Chi lặng người. Cô nhận ra đằng sau cái vẻ thô lỗ, cộc cằn của Thành là một trái tim nghĩa hiệp đến dại khờ. Một người đàn ông đã bị xã hội ruồng bỏ, bị mười năm tù tội mài mòn, nhưng khi đối diện với cái ác, anh vẫn chọn cách đứng thẳng người để che chắn cho kẻ yếu hơn.

Đúng lúc đó, từ dưới sân khu tập thể, có tiếng động cơ xe máy nổ rất khẽ, rồi tiếng cửa sắt dưới tầng một bị ai đó tác động. Thành lập tức đứng phắt dậy, tắt phụt ánh đèn dây tóc. Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Anh ra hiệu cho Mai Chi im lặng và nấp sâu vào góc giường.

Anh áp tai vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng bước chân đi lên cầu thang bộ rất nhẹ, nhưng đều đặn và có nhịp điệu. Không phải một người, mà là ít nhất ba người. Thành biết bọn chúng đã tìm ra nơi này sớm hơn anh tưởng. Có lẽ trong chiếc xe Cub của Mai Chi đã bị gắn thiết bị định vị, hoặc gã Sáu Xiếc có mạng lưới tai mắt quá dày đặc ở khu vực này.

Cầm lấy cái này. – Thành ấn vào tay Mai Chi một chiếc điện thoại cục gạch cũ – Khi tôi ra ngoài, em khóa trái cửa lại. Nếu sau mười lăm phút tôi không quay lại, em hãy leo qua lối chuồng cọp sang sân thượng nhà bên cạnh rồi chạy thoát. Đừng quay đầu lại.

Anh Thành! – Mai Chi nức nở giữ tay anh lại.

Thành không nói thêm gì, anh chỉ khẽ gỡ tay cô ra. Anh cầm chiếc gậy sắt, hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm mốc của căn phòng, rồi bất ngờ mở tung cửa bước ra ngoài.

Hành lang khu tập thể tối om, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua ô cửa thông gió. Trước mặt Thành là ba bóng đen cao lớn, trên tay chúng lấp lánh ánh thép của những con dao nhọn.

Thành “Búa”, sếp Trình gửi lời chào anh. – Một gã lên tiếng, giọng khàn đặc.

Thành nhếch mép, vung chiếc gậy sắt lên, đôi mắt anh rực sáng như mắt hổ giữa đêm đen:

Bảo sếp Trình của chúng mày, lời chào của ông ta đắt quá, để tôi trả bằng máu của chúng mày nhé!

Cuộc chiến trong bóng tối ở khu tập thể Giảng Võ chính thức bùng nổ. Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa phá tan cái tĩnh lặng của đêm Hà Nội, báo hiệu một hành trình không còn đường quay lại của gã bảo vệ hoàn lương và cô phóng viên quả cảm.