MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ sĩ bất đắc dĩChương 7: NGÃ TƯ SỞ "THẤT THỦ" VÀ TUYỆT KỸ DẮT BỘ TRỐN CHẠY

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Chương 7: NGÃ TƯ SỞ "THẤT THỦ" VÀ TUYỆT KỸ DẮT BỘ TRỐN CHẠY

1,603 từ · ~9 phút đọc

Hà Nội chiều nay bỗng dưng trở chứng. Bầu trời đặc quánh một màu chì, không khí hầm hập như muốn nổ tung trước một cơn giông chưa tới. Sau cuộc chạm trán đầy ám ảnh với ông Trình ở bốt bảo vệ, Mai Chi như người mất hồn. Cô ngồi bất động trước bàn làm việc, ngón tay run rẩy gõ những dòng chữ vô nghĩa lên màn hình, trong khi tâm trí chỉ hiện lên hình ảnh sếp Trình – người thầy mẫu mực – đang bắt tay với tên trùm thực phẩm bẩn Sáu Xiếc.

Thành “Búa” đứng ở cổng tòa soạn, mắt không rời khỏi chiếc gương cầu lồi treo ở góc tường. Anh nhận ra có điều gì đó không ổn. Hai chiếc xe bán tải đen bóng, kính dán phim tối màu, đã lượn lờ qua lại phố Lý Thường Kiệt tới bốn lần trong vòng một tiếng đồng hồ. Những gã ngồi bên trong không giống khách đến liên hệ công tác, chúng có cái vẻ lầm lì và ánh mắt sắc lẹm của đám "ông mãnh" chuyên đi săn mồi.

Thu dọn đồ đạc, đi theo tôi ngay! – Thành bất ngờ xuất hiện bên bàn làm việc của Mai Chi, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng một mệnh lệnh không thể chối từ.

Mai Chi ngơ ngác:

Đi đâu hả anh? Em còn buổi họp ban biên tập lúc năm giờ…

Muốn sống để viết bài tiếp theo thì đi ngay. Chúng nó đánh hơi thấy chiếc USB rồi. – Thành vừa nói vừa vơ lấy chiếc ba lô máy ảnh của cô, ấn vào tay cô nàng đang còn ngơ ngác.

Hai người lách qua lối cửa sau của tòa soạn, nơi thông ra một con ngõ nhỏ thông sang phố thợ nhuộm. Thành không lấy chiếc xe Dream chiến của mình vì nó quá nổi bật với đám giang hồ cũ, anh đẩy chiếc Cub 81 của Mai Chi ra. Anh biết, ở cái thành phố mà "đặc sản" là tắc đường này, một chiếc xe nhỏ gọn và cơ động sẽ là cứu cánh duy nhất.

Ngồi lên, ôm cho chặt vào. – Thành nổ máy, tiếng "bạch bạch" vang lên giữa con ngõ hẹp.

Khi chiếc xe vừa rẽ ra phố chính, Thành liếc gương chiếu hậu và thấy chiếc bán tải đen lúc nãy đã bám theo, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị mất dấu nhưng cũng đủ để gây áp lực tâm lý. Thành nghiến răng, anh biết mình không thể đấu sức với chúng giữa ban ngày ban mặt, nhất là khi đang chở theo một "con giời" yếu đuối. Anh quyết định hướng về phía Ngã Tư Sở – "phễu lọc" giao thông khủng khiếp nhất Hà Nội.

Đúng năm giờ chiều, Ngã Tư Sở hiện ra như một chiến trường khói bụi. Dòng người từ các ngả đường Trường Chinh, đường Láng, Nguyễn Trãi và Tây Sơn đổ dồn về đây tạo thành một khối liên kết khổng lồ, nhúc nhích từng centimet. Tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói xăng nồng nặc và cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa khiến Mai Chi choáng váng.

Anh Thành, chúng ta bị kẹt rồi! Chúng nó sắp bắt kịp mình rồi! – Mai Chi hoảng hốt nhìn về phía sau, chiếc bán tải đen chỉ còn cách họ chừng mười chiếc xe máy.

Thành nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ của gã đại ca từng lăn lộn khắp các ngõ ngách thủ đô. Anh không rồ ga phóng đại, mà bất ngờ tắt máy xe, gạt chân chống đứng giữa dòng người đang chôn chân tại chỗ.

Xuống xe!

Anh điên à? Xuống đây để nó tóm gọn à? – Mai Chi hét lên.

Đừng cãi! Áp dụng tuyệt kỹ dắt bộ qua mặt "thiên hạ" đây.

Thành một tay dắt xe, một tay nắm chặt lấy cổ tay Mai Chi, bắt đầu thực hiện một màn di chuyển không tưởng. Thay vì cố gắng luồn lách theo làn đường, Thành dắt chiếc Cub đi chéo qua những khe hở hẹp giữa các đầu xe buýt và ô tô. Anh lợi dụng chính sự hỗn loạn của đám đông để làm lá chắn. Những gã ngồi trong chiếc bán tải đen bắt đầu mất kiên nhẫn, chúng hạ kính cửa sổ, thò đầu ra ngoài chửi bới nhưng vô ích. Chiếc ô tô to lớn giờ đây giống như một con cá voi bị mắc cạn giữa một bầy cá lòng tong.

Nhìn kìa, cảnh sát giao thông! – Mai Chi lo lắng chỉ tay về phía chốt trực ở giữa ngã tư.

Chính là họ giúp mình đấy. – Thành nháy mắt.

Anh dắt xe tiến thẳng về phía một chiến sĩ cảnh sát đang mướt mải mồ hôi điều tiết giao thông. Thành làm bộ mặt đau khổ, giọng khàn khàn:

Đồng chí ơi, giúp tôi với! Em gái tôi nó bị đau ruột thừa cấp tính, xe lại hỏng giữa đường, tôi phải dắt bộ đưa nó vào bệnh viện Đại học Y ngay. Đồng chí cho tôi đi nhờ qua dải phân cách với!

Nhìn bộ dạng bặm trợn nhưng đang "diễn" vẻ hốt hoảng của Thành, cộng thêm gương mặt tái mét vì sợ hãi (thật sự) của Mai Chi, chiến sĩ cảnh sát không chút nghi ngờ. Anh nhanh chóng thổi còi, ra hiệu cho dòng xe từ đường Láng dừng lại một nhịp để Thành dắt xe băng qua dải phân cách cứng, tiến về phía con ngõ nhỏ thông ra Khương Thượng.

Chiếc bán tải đen bị kẹt lại phía sau làn xe ô tô bị chặn, chỉ biết nhìn bóng dáng hai người mất hút vào sâu trong ngõ nhỏ.

Vào đến sâu trong ngõ Khương Thượng, nơi những hàng quán ăn vặt của sinh viên bắt đầu lên đèn, Thành mới dừng lại, thở hắt ra một hơi. Anh gạt mồ hôi trên trán, nhìn sang Mai Chi đang ngồi bệt xuống cạnh bánh xe Cub, hơi thở hổn hển.

Sao... sao anh lại nghĩ ra cái trò đau ruột thừa ấy được? Anh là giang hồ hay là diễn viên kịch nói vậy? – Mai Chi vừa hỏi vừa đưa tay chỉnh lại cặp kính cận đang bị lệch.

Thành lấy điếu thuốc ở tai xuống, nhưng lần này anh không kẹp lại nữa mà châm lửa. Khói thuốc quyện vào không khí ẩm ướt của con ngõ nhỏ.

Ở cái đất Hà Nội này, muốn sống sót thì một là phải có tiền, hai là phải có mẹo. Đám người của ông Trình chúng nó quen dùng tiền và quyền lực, chúng nó không bao giờ hiểu được cái "luật" của những con phố tắc đường.

Mai Chi nhìn Thành dưới ánh đèn đường vàng vọt. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy anh không còn là gã bảo vệ thô lỗ hay gã đại ca đáng sợ nữa. Anh giống như một người bảo vệ thực thụ, một người anh lớn đang che chở cho cô trước bão tố mà chính cô cũng chưa hiểu hết mức độ nghiêm trọng.

Anh Thành... chúng ta đi đâu bây giờ? Tòa soạn không về được, nhà em chắc chắn chúng cũng đã canh sẵn rồi. – Giọng Mai Chi chùng xuống, đầy vẻ bất an.

Thành rít một hơi thuốc thật sâu, ánh mắt nhìn về phía cuối con ngõ tối tăm:

Về khu tập thể Giảng Võ. Căn phòng của tôi là "chuồng cọp", nhưng ít ra nó cũng có cái lồng sắt bao quanh. Không ai vào được đó mà tôi không biết. Với lại, chúng ta cần xem kỹ cái USB kia. Nếu những gì trong đó là thật, thì em và tôi đang nắm giữ bản án tử hình của không ít "ông lớn" ở cái thành phố này đấy.

Mai Chi ôm chặt lấy cái ba lô máy ảnh – nơi cất giữ chiếc USB định mệnh. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một nữ phóng viên nhỏ bé chuyên viết về thực phẩm bẩn và một gã bảo vệ vừa ra tù, giờ đây lại trở thành những kẻ giữ chìa khóa của một bí mật động trời.

Anh Thành... anh có hối hận không? Khi mà anh vừa mới được tự do đã phải dính vào chuyện này? – Mai Chi hỏi nhỏ.

Thành nhìn điếu thuốc cháy dở, rồi vứt nó xuống đất, dùng mũi giày di nát.

Tự do không phải là việc không có xiềng xích trên tay, mà là việc được chọn lựa mình sẽ chiến đấu vì cái gì. Mười năm trước tôi chiến đấu vì tiền và cái danh hão. Mười năm sau... coi như tôi chiến đấu để em có thể tiếp tục viết báo về mấy cái lò mổ thối nát kia đi.

Mai Chi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi giữa cuộc trốn chạy. Cô leo lên yên sau chiếc Cub. Thành nổ máy, chiếc xe lại lạch cạch len lỏi qua những ngõ ngách ngoằn ngoèo của Hà Nội, tránh xa những con đường lớn, hướng về phía khu tập thể cũ kỹ nơi bóng tối và những bí mật đang chờ đợi họ.

Ở một nơi khác, trong căn phòng máy lạnh của tòa soạn, ông Trình đang đập vỡ chiếc ly pha lê trên bàn làm việc. Tiếng gầm gừ của ông ta vang lên qua điện thoại: "Tìm bằng được chúng nó. Nếu không lấy lại được cái USB, thì không cần mang xác chúng về đây."

Trận chiến ở Ngã Tư Sở mới chỉ là khúc dạo đầu cho một đêm dài không ngủ của thủ đô.