MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ sĩ bất đắc dĩChương 6: THẰNG TÝ "MẮT MÈO" VÀ ĐƠN HÀNG SHIP NHẦM ĐỊNH MỆNH

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Chương 6: THẰNG TÝ "MẮT MÈO" VÀ ĐƠN HÀNG SHIP NHẦM ĐỊNH MỆNH

2,345 từ · ~12 phút đọc

Hà Nội bắt đầu bước vào những ngày nồm ẩm khó chịu nhất của mùa xuân. Những bức tường đá vôi của căn biệt thự Pháp cổ trên đường Lý Thường Kiệt như rịn ra một lớp mồ hôi xám xịt, trơn trượt và sặc mùi rêu phong. Thành ngồi trong bốt bảo vệ, chiếc áo đồng phục xanh hôm nay trông phẳng phiu hơn mọi khi, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ vẻ lầm lì, xa xăm nhìn theo những cánh hoa sưa rụng trắng xóa cả một góc sân. Anh đang dùng một chiếc tăm tre để khêu lại sợi bấc của chiếc bật lửa Zippo cũ kỹ, miệng lẩm bẩm mấy câu hát cũ rích về Hà Nội mà anh nghe được từ cái đài cassette của lão bảo vệ già trực ca đêm.

Cái sự tĩnh lặng hiếm hoi của một buổi sáng giữa tuần bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng động cơ xe máy "nổ như pháo rang". Từ phía ngã tư, một chiếc xe Wave "tàu" nát tươm, không gương, không yếm, khói xả mù mịt như xe phun thuốc diệt muỗi đang lao tới với tốc độ bàn thờ. Trên xe là một gã gầy nhom như con mắm, đầu đội chiếc mũ bảo hiểm bạc màu có dán chi chít hình dán siêu nhân, khoác trên mình chiếc áo đồng phục của một hãng giao hàng công nghệ đã sờn rách.

Anh Thành ơi! Đại ca của lòng em ơi! Có đơn hàng "đặc chủng" cho đại ca đây!

Gã shipper phanh cháy đường ngay trước cổng tòa soạn, khiến bụi mù cả một góc sân và làm mấy bà bán hàng rong gần đó phải nhảy dựng lên chửi đổng. Đó chính là Tý "Mắt Mèo" – gã đàn em cũ duy nhất của Thành còn trụ lại ở cái đất Hà Nội này sau mười năm đại ca vắng bóng. Tý nhảy xuống xe, vừa gạt chân chống vừa nhe hàm răng sún ra cười hì hì, vẻ mặt hớn hở như vừa trúng số độc đắc.

Thành ngước mắt lên, buông một câu khô khốc nhưng đậm chất "ông mãnh" bảo vệ:

Mày không đi ship hàng cho người ta đi, mò đến đây làm gì cho bụi bặm chỗ tôi làm việc? Mà tôi đã bảo bao nhiêu lần rồi, gọi là Thành bảo vệ. Cái danh "đại ca" mày mang ra bãi rác mà vứt đi, kẻo có ngày công an xích cổ cả tôi lẫn mày.

Tý "Mắt Mèo" không hề tự ái, nó kéo Thành vào sát bốt bảo vệ, mắt dáo dác nhìn quanh như kẻ trộm, giọng hạ thấp xuống đầy thần bí:

Thì em đang đi làm nhiệm vụ cao cả đây chứ đâu. Anh Thành, đơn này lạ lắm. Có một gã bịt mặt kín mít, tay đeo găng đen, giao cho em một cái phong bì da bò, bảo mang đến đúng địa chỉ tòa soạn "Tin Tức Phố Phường" này. Gã đó dặn kỹ là phải đưa tận tay cho một người tên là "Thành Búa". Em bảo ở đây chỉ có anh Thành bảo vệ thôi, gã đó gật đầu cái rụp rồi nhét vào tay em tờ năm trăm nghìn, bảo khỏi thối tiền ship. Anh thấy có mùi không? Mùi này là mùi tiền hay mùi... thuốc súng đây anh?

Thành nheo mắt nhìn chiếc phong bì màu nâu nhăn nhúm trên tay Tý. Với bản năng của một kẻ từng sống bằng cách ngửi mùi nguy hiểm, anh cảm thấy chiếc phong bì này nặng hơn mức bình thường của một tệp giấy. Anh cầm lấy, cảm giác bên trong có một vật cứng, nhỏ và dẹt – rất giống một chiếc ổ cứng di động hoặc một xấp thẻ nhớ được bọc kỹ.

Được rồi, để đấy tôi xử lý. Mày phắn đi làm việc của mày đi, đừng có hóng hớt mà rước họa vào thân. - Thành dặn dò, tay lẹ làng đút chiếc phong bì vào ngăn kéo bốt bảo vệ.

Tý "Mắt Mèo" bĩu môi, vẻ mặt luyến tiếc:

Anh cứ khéo lo. Em là "Mắt Mèo" mà, nhìn thấu đêm đen nhưng cũng biết khi nào nên giả mù. Mà anh này, em nghe nói cái con bé phóng viên đanh đá hay đi cùng anh hôm nọ đang điều tra vụ thực phẩm bẩn của lão Sáu Xiếc à? Anh bảo nó cẩn thận, thằng Sáu giờ không còn là cái thằng đàn em chuyên xách dép cho anh ngày xưa đâu. Nó giờ "ăn gan hùm" rồi, dựa hơi một thế lực nào đó to lắm, tiền tiêu như rác. Nó mà biết anh đang "bảo kê" cho phóng viên phá chuyện làm ăn của nó thì nó không để yên đâu.

Đúng lúc đó, Mai Chi từ trong biệt thự bước ra, trên tay cầm bát mỳ tôm bốc khói nghi ngút, trên đầu vẫn quấn một chiếc khăn len đỏ dù trời không quá lạnh – thói quen kỳ quặc của cô mỗi khi thức đêm viết bài. Thấy Tý "Mắt Mèo", cô nàng lập tức lên giọng "bà chủ":

Này anh shipper! Lần sau vào sân tòa soạn thì tắt máy xe nhé! Khói bụi mù mịt thế này làm sao em ăn mỳ được? Anh định cho em ăn "mỳ xào khói" đấy à?

Tý quay sang nháy mắt với Thành, rồi cười hố hố:

Đấy, em bảo mà, con giời này đanh đá thế thì chỉ có đại ca mới "trị" nổi. Thôi em lượn đây! Chào "chị dâu" nhé! Chúc chị ăn mỳ ngon miệng, chóng lớn để còn đi... bắt cướp!

Chị dâu cái gì hả? Thằng kia đứng lại! - Mai Chi suýt chút nữa đánh rơi cả bát mỳ, mặt đỏ bừng như gấc chín.

Tý "Mắt Mèo" đã kịp rồ ga, chiếc Wave nát phụt ra một làn khói đen kịt rồi mất hút sau hàng cây sấu. Mai Chi hậm hực quay sang nhìn Thành, thấy anh đang đứng dựa lưng vào cột cổng, vẻ mặt trầm tư một cách lạ thường. Cô nhận ra sự khác lạ trong ánh mắt anh – một cái nhìn sắc lẹm, đề phòng, hệt như lúc anh đối đầu với đám người ở kho thực phẩm bẩn hôm trước.

Anh giấu cái gì trong bốt bảo vệ đấy? Lại là đồ "tiếp tế" hay thư tình của bà nào ở khu tập thể Giảng Võ gửi cho anh à? - Mai Chi tò mò tiến lại gần, đặt bát mỳ xuống bàn bảo vệ, đôi mắt sáng quắc đầy vẻ nghi ngờ.

Không phải việc của em. Ăn mỳ đi cho nó nở ra đến tận óc bây giờ. - Thành lạnh lùng đáp, tay vô thức sờ vào ngăn kéo.

Nhưng Mai Chi đâu phải hạng người dễ dàng bỏ qua. Với bản năng của một phóng viên điều tra, cô cảm thấy chiếc phong bì mà gã shipper vừa đưa có chứa một bí mật nào đó cực kỳ quan trọng, thậm chí liên quan đến sự an nguy của tòa soạn. Cô đổi tông giọng, ngọt ngào đến mức Thành thấy nổi da gà:

Anh Thành... anh em mình là đồng đội mà. Hôm qua anh vừa cứu em một bàn thua trông thấy, em mang ơn anh còn chưa hết. Có tin gì hay thì phải chia sẻ với em chứ? Biết đâu em lại giúp anh làm rõ trắng đen, hoặc ít nhất là giúp anh... giữ cái mạng này?

Thành nhìn cô phóng viên nhỏ bé, rồi nhìn lên căn phòng làm việc của ông Trình trên tầng hai – nơi ánh đèn vẫn đang sáng rực dù là ban ngày. Anh biết nếu giao thứ này cho Mai Chi, cô chắc chắn sẽ lao vào nguy hiểm không lối thoát. Nhưng nếu anh tự xử lý, anh chẳng thể nào hiểu nổi những con số hay những tệp tin kỹ thuật số phức tạp. Anh là kẻ của quá khứ, còn cô là người của hiện tại. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Thành thở dài, kéo ngăn kéo lấy chiếc phong bì ra.

Đây là đồ của một kẻ nặc danh gửi cho tôi, nhưng tôi tin chắc nó dành cho em. Nhưng em phải hứa, nếu thấy cái gì quá tầm tay, phải báo ngay cho tôi, tuyệt đối không được tự ý hành động hay báo cáo với bất kỳ ai trong tòa soạn này, kể cả... ông Trình.

Mai Chi gật đầu như bổ củi, gương mặt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. Hai người chui tọt vào bên trong bốt bảo vệ chật hẹp. Mai Chi cẩn thận dùng một con dao nhỏ rạch phong bì. Bên trong quả nhiên là một chiếc USB và một mẩu giấy nhỏ ghi vỏn vẹn hai chữ viết tay sắc cạnh: "Rửa tiền".

Mai Chi run run cắm chiếc USB vào chiếc laptop cũ của mình. Màn hình hiện lên một loạt các tệp tin bảng tính Excel và những đoạn video clip mờ ảo. Đó là hình ảnh ghi lại cảnh những chiếc xe tải chở tiền mặt ra vào một kho bãi ven sông Hồng lúc nửa đêm. Nhưng điều khiến Mai Chi suýt ngất xỉu là tấm ảnh cuối cùng: Một người đàn ông mặc vest lịch lãm, đeo kính gọng vàng, đang mỉm cười bắt tay với lão Sáu Xiếc dưới chân cầu Long Biên.

Sếp... sếp Trình? - Mai Chi thốt lên, giọng lạc đi vì kinh ngạc. - Không thể nào... sếp là người luôn dạy em về đạo đức nghề nghiệp, về sự liêm chính của người cầm bút cơ mà?

Thành không ngạc nhiên như cô. Anh đã cảm thấy có gì đó sai sai ngay từ cái ngày ông Trình tuyển anh vào làm bảo vệ mà không thèm nhìn đến lý lịch đầy vết đen. Một người làm báo chân chính sẽ không bao giờ cần một "con hùm xám" đứng cổng chỉ để dắt xe cho khách. Ông ta cần một tấm lá chắn, hoặc một kẻ gánh tội khi mọi chuyện vỡ lở.

Tắt máy ngay! - Thành gằn giọng, bàn tay to lớn của anh phủ lên màn hình laptop ngay khi thấy một bóng người đang thong thả tiến lại gần bốt bảo vệ.

Đó chính là ông Trình. Ông ta vẫn giữ vẻ đạo mạo, trên tay cầm một ly cà phê nóng, mỉm cười nhìn hai người qua cửa kính:

Hai người đang bàn chuyện gì mà vẻ mặt căng thẳng thế? Mai Chi, vụ thực phẩm bẩn đến đâu rồi? Sao lại ngồi trong bốt bảo vệ ăn mỳ thế kia?

Mai Chi tái mặt, đôi tay giấu dưới bàn run cầm cập. Cô định mở miệng nói thì Thành đã nhanh chóng lên tiếng, giọng tỉnh bơ:

Dạ, cô Chi đang phỏng vấn tôi về "kỹ năng phòng thân cho phụ nữ" để viết bài câu view cho trang web tòa soạn sếp ạ. Cô ấy bảo tôi trông giống tội phạm quá nên đang nhờ tôi làm mẫu ảnh.

Ông Trình cười lớn, ánh mắt sau lớp kính cận lóe lên một tia sáng lạnh lẽo mà chỉ có Thành mới nhận ra:

Anh Thành cứ khiêm tốn. Trông anh rất có "uy" đấy chứ. Thôi, làm việc tiếp đi nhé. Chi này, lát nữa lên phòng gặp tôi, tôi có tư liệu mới về vụ án rửa tiền xuyên quốc gia mà cô đang quan tâm. Chúng ta cần một bài báo thật chấn động.

Khi bóng ông Trình khuất sau cánh cửa biệt thự cổ, Mai Chi mới dám thở phào, cô suýt nữa thì ngã quỵ. Cô nhìn Thành, ánh mắt đầy sự hoảng loạn và thất vọng:

Anh Thành... sếp Trình... người cháu kính trọng nhất... hóa ra lại là "ông trùm"? Tòa soạn báo này... hóa ra chỉ là nơi rửa tiền cho bọn xã hội đen sao?

Thành nhìn ra phía hàng cây sấu, nơi Tý "Mắt Mèo" vừa phóng xe qua lúc nãy. Anh nhận ra cái "đơn hàng ship nhầm" này thực chất là một quả bom hẹn giờ đã bắt đầu đếm ngược. Người gửi nó chắc chắn là một kẻ trong cuộc muốn lật đổ ông Trình, hoặc là một cái bẫy để thử lòng trung thành của anh.

Đừng tin vào những gì em thấy, cũng đừng sợ những gì em biết. - Thành nói, giọng trầm xuống đầy cảm xúc. - Ở cái đất Hà Nội này, sự thật thường được bọc trong rất nhiều lớp vỏ bọc sang trọng bằng nhung gấm. Em muốn làm một phóng viên "giấy" hay muốn làm một người bảo vệ sự thật cùng tôi?

Mai Chi nhìn chiếc USB, rồi nhìn vào đôi mắt sương gió của Thành. Cô thấy trong đó không phải là sự tàn nhẫn của một đại ca, mà là sự kiên định của một người đàn ông đã nếm trải đủ đắng cay của cuộc đời. Cô lau giọt nước mắt vừa chực trào, gật đầu chắc nịch:

Em sẽ đi tiếp. Dù sếp có là ai đi chăng nữa. Nhưng anh phải hứa... là anh sẽ không bỏ mặc em giữa đường như cái áo mưa hôm nọ.

Thành không đáp, anh chỉ lẳng lặng lấy điếu thuốc ở tai xuống, lần này anh quyết định châm lửa dù có biển cấm. Khói thuốc trắng mờ ảo tan vào không gian buổi chiều Hà Nội nồm ẩm. Anh biết, kể từ giây phút này, anh không còn là gã bảo vệ giữ cổng bình thường nữa. Anh đã chính thức quay trở lại cuộc chơi, nhưng lần này không phải vì tiền hay quyền lực, mà để bảo vệ một ánh sáng yếu ớt mang tên sự thật và cô gái nhỏ bé đang run rẩy bên cạnh mình.

Đêm đó, Hà Nội đổ cơn mưa phùn. Thành đứng dưới hiên tòa soạn, nhìn lên căn phòng vẫn sáng đèn của ông Trình. Anh biết, trận chiến lớn nhất đời mình sắp sửa bắt đầu, ngay tại cái nơi mà anh cứ ngỡ là chốn bình yên để hoàn lương.