Trời Hà Nội sau trận mưa rào hôm trước bỗng trở nên oi nồng lạ thường. Cái thứ thời tiết giao mùa này luôn khiến người ta cảm thấy bứt rứt, và với một gã quen tự do như Thành "Búa", việc phải ngồi chôn chân trong cái bốt bảo vệ chật hẹp chẳng khác nào một hình phạt tra tấn tinh thần. Anh ngồi gác chân lên bàn, mắt lơ đãng nhìn theo những cánh hoa sưa rụng trắng xóa một góc sân biệt thự trên đường Lý Thường Kiệt, tay lơ đãng xoay xoay chiếc bật lửa Zippo đã cạn xăng. Tiếng ve sầu sớm đâu đó trên hàng cây sấu già cứ kêu râm ran, làm cơn buồn ngủ của gã bảo vệ càng thêm nặng trĩu.
Anh Thành! Vào việc! Mau lên, không là mất dấu bây giờ!
Tiếng gọi lanh lảnh của Mai Chi vang lên phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi trưa hè. Cô nàng phóng viên chạy thục mạng từ văn phòng ra sân, mặt mày hớt ha hớt hải, chiếc máy ảnh chuyên dụng đung đưa trước ngực như muốn rơi xuống đất. Thành thậm chí chẳng buồn hạ chân xuống, chỉ nhướng một bên mày nhìn "con giời" đang đứng thở không ra hơi trước mặt mình. Trông cô nàng hôm nay có vẻ "nghiêm túc" hơn mọi khi với chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp và bộ đồ tối màu bụi bặm.
Việc gì? Tôi đang trong giờ trực. Mất xe của khách thì ông Trình lột da tôi à? – Thành đáp bằng giọng khàn đặc, thản nhiên như không.
Mai Chi chống hai tay vào đầu gối, vừa thở vừa nói đứt quãng:
Sếp... sếp Trình đồng ý rồi! Cháu vừa xin phép sếp cho chú đi hỗ trợ cháu làm một vụ điều tra thực địa. Đây là vụ "đánh án" thực phẩm bẩn quy mô lớn ở một kho lạnh phía mạn Hoàng Mai. Cháu cần một người... ừm... trông có vẻ "chiến" một chút để yểm trợ. Nhanh lên, xe cháu nổ máy sẵn rồi, không họ tẩu tán hết tang vật bây giờ!
Thành hừ lạnh một tiếng, định bụng từ chối vì anh đã thề không dính dáng đến mấy chuyện đánh đấm nữa. Nhưng đúng lúc đó, chiếc điện thoại nội bộ trong bốt reo vang. Giọng ông Trình điềm đạm nhưng đầy uy quyền vang lên từ đầu dây bên kia: "Thành này, hỗ trợ cô Chi một buổi nhé. Cô ấy còn trẻ, bồng bột lắm, đi những chỗ đó một mình tôi không yên tâm. Coi như đây là nhiệm vụ bảo vệ... cán bộ nòng cốt. Lương tăng ca tôi sẽ tính riêng cho anh."
Thành thở dài, nhét chiếc Zippo vào túi quần, đứng dậy lững thững bước ra khỏi bốt. Anh không lấy chiếc xe Dream chiến của mình mà nhảy tót lên yên sau chiếc xe Cub 81 của Mai Chi. Cảnh tượng một gã to lớn như hộ pháp ngồi thu hình trên chiếc xe cà tàng, khiến cái giảm xóc kêu lên những tiếng rên rỉ thảm thương, trông không khác gì một con gấu đang cưỡi xe đạp trong rạp xiếc. Mai Chi vừa rồ ga vừa lẩm bẩm: "Anh ngồi dịch ra sau tí, em không lái nổi!". Thành gắt: "Hết chỗ rồi con giời ạ, em lái hay để tôi lái?". Cuối cùng, chiếc xe Cub cũng lạch cạch lăn bánh, lủi vào những con ngõ lắt léo mịt mù khói bụi của Hà Nội.
Điểm đến của họ là một kho xưởng nằm sâu trong một con ngõ tối tăm ở mạn Tam Trinh, nơi bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của mỡ động vật và hóa chất tẩy rửa nồng nặc. Mai Chi rón rén xuống xe từ đằng xa, rút chiếc máy ảnh ra, mắt sáng quắc như mèo thấy mỡ. Cô thì thầm ra lệnh cho Thành:
Chú đứng đây canh chừng nhé. Cháu lẻn vào trong chụp vài kiểu ảnh hiện trường làm bằng chứng. Nếu có động tĩnh gì thì chú phải "giải quyết" nhanh gọn để chúng ta rút lui. Nhớ đấy, chỉ bảo vệ thôi, đừng có đập phá của công là sếp Trình trừ lương đấy!
Thành tựa lưng vào một bức tường gạch rêu phong gần đó, lẳng lặng rút điếu thuốc lá kẹp ở tai xuống nhưng vẫn không châm lửa. Với kinh nghiệm của một kẻ từng lăn lộn trong giới bóng tối, anh chỉ cần liếc mắt qua những chiếc xe tải không biển số và đám người đứng canh cổng là đã biết cái xưởng này không đơn giản. Đám thanh niên xăm trổ đứng đó đều có ánh mắt sắc lẹm và cái dáng vẻ của những kẻ sẵn sàng "vào việc". Anh lẩm bẩm: "Đúng là điếc không sợ súng", khi thấy cái bóng nhỏ bé của Mai Chi đang lồm cồm bò sau mấy chồng thùng nhựa để tiến vào phía cửa sau của kho hàng.
Chưa đầy mười phút sau, đúng như dự đoán của Thành, tiếng hét thất thanh của Mai Chi vang lên bên trong xưởng, theo sau đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng của đồ nhựa và tiếng chửi thề thô tục. Hai gã đàn ông xăm trổ lập tức lao vào bên trong. Thành thở dài, nhét điếu thuốc lại lên tai, thong thả bước vào. Anh không chạy, nhưng mỗi bước chân của anh đều mang theo một áp lực kỳ lạ.
Bên trong xưởng, Mai Chi đang bị một gã to con túm chặt lấy quai máy ảnh, chiếc kính cận của cô bị hất văng xuống nền đất ẩm ướt.
Con ranh này! Mày là phóng viên đúng không? Ai cho mày vào đây quay chụp? Mày có biết đây là địa bàn của ai không? – Gã to con gầm lên, tay kia giơ lên định giáng một cái tát trời giáng vào mặt Mai Chi.
Mai Chi nhắm nghiền mắt lại, run rẩy chờ đợi nỗi đau. Nhưng cái tát ấy không bao giờ tới. Một bàn tay to lớn, gân guốc đã nắm chặt lấy cổ tay gã to con giữa chừng. Sức mạnh khủng khiếp từ bàn tay Thành khiến gã kia không thể nhúc nhích dù chỉ một phân, mặt gã bắt đầu biến dạng vì đau.
Chú em… cầm tay phụ nữ thế kia là sai nghiệp vụ bảo vệ rồi. – Giọng Thành vang lên, thấp và lạnh như băng, vang vọng trong không gian u tối của kho lạnh.
Gã to con trừng mắt nhìn Thành, thấy bộ đồng phục bảo vệ thì khinh bỉ:
Thằng già bảo vệ này ở đâu ra? Muốn chết à? Anh em đâu, đập chết ăn thịt nó cho tao!
Ngay lập tức, ba gã đàn em khác cầm theo tuýp sắt lao tới. Mai Chi hé mắt nhìn, cô chưa bao giờ thấy một con người nào có thể chuyển động nhanh và dứt khoát đến thế. Thành không dùng đao kiếm như thời giang hồ, anh dùng chính những động tác khống chế của lực lượng bảo vệ nhưng được pha trộn với sự tàn nhẫn của dân đường phố. Một cú gạt tay khiến tuýp sắt văng ra xa, một cú lên gối gọn gàng vào bụng khiến gã thứ nhất gục tại chỗ. Gã thứ hai định lao vào từ phía sau, nhưng Thành chỉ cần xoay người, một cú tát bằng mu bàn tay khiến gã bay thẳng vào đống thùng nhựa đựng đầy mỡ bẩn.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, đám thanh niên hống hách lúc nãy đều nằm la liệt trên sàn, rên rỉ. Thành thản nhiên nhặt chiếc kính cận của Mai Chi lên, phủi bụi rồi đưa cho cô bằng vẻ mặt không chút biến sắc:
Đeo vào đi con giời. Nhìn thấy đường mà đi ra xe, hay muốn tôi bế ra?
Mai Chi nhận lại kính, tay run cầm cập. Cô nhìn Thành, người đàn ông mà thường ngày cô vẫn mắng là "đồ đầu gỗ", giờ đây trông như một vị thần hộ mệnh đáng sợ.
Anh... anh đánh người ta thế này có sao không? Liệu họ có báo công an không anh? – Cô lắp bắp.
Thành nhếch mép, nụ cười đầy vẻ mỉa mai:
Báo công an để họ tự xích tay mình vì tội kinh doanh thực phẩm bẩn à? Yên tâm đi, loại này chỉ giỏi bắt nạt phụ nữ thôi. Nghiệp vụ bảo vệ của tôi là phải làm cho đối phương "ngại" không dám đuổi theo nữa.
Đúng lúc đó, từ phía căn phòng nhỏ cuối xưởng, một gã đàn ông trung niên mặc áo sơ mi hoa hòe bước ra. Gã nhìn chiến trường đổ nát dưới chân mình, rồi nhìn vào vết sẹo trên mặt Thành. Đôi mắt gã bỗng co rút lại:
Thành... Thành Búa? Anh về từ bao giờ? Sao anh lại đi làm cái chân bảo vệ mạt hạng này?
Thành nhìn gã trung niên, trí nhớ bắt đầu lục lại những mảnh ghép cũ. Đây là gã "Thắng Vẹo", một tên chuyên thu mua hàng lậu mà năm xưa Thành từng cứu mạng trong một trận hỗn chiến ở bến xe.
Thắng à? Chú em vẫn làm cái nghề thất đức này sao? – Thành lạnh lùng hỏi. – Hôm nay tôi đưa phóng viên đi làm việc. Coi như nể tình xưa, chú cho chúng tôi đi, và tôi cũng sẽ không để cô ấy đăng cái địa chỉ kho xưởng này lên báo ngay lập tức. Nhưng dẹp cái đống mỡ thối này đi trước khi tôi đổi ý.
Thắng Vẹo tái mặt, gật đầu lia lịa:
Dạ... dạ em biết rồi anh Thành. Anh đi đi, em không dám cản. Anh em, tránh ra hết cho đại ca đi!
Thành túm lấy cổ áo Mai Chi, lôi cô nàng đang định mở miệng "phỏng vấn" thêm ra khỏi xưởng. Ra đến chỗ chiếc xe Cub, Mai Chi bỗng dưng bật khóc tu tu vì sợ hãi và vì cái máy ảnh của cô đã bị trầy xước hết lớp vỏ.
Anh Thành... em sợ quá... em không làm phóng viên nữa đâu! Nghề này nguy hiểm quá!
Thành nhìn cô phóng viên đanh đá thường ngày giờ trông như con mèo ướt mưa, lòng bỗng thấy mềm lại. Anh thở dài, lấy chiếc khăn tay trong túi ra đưa cho cô:
Khóc cái gì mà khóc? Lúc nãy đòi "vào việc" hăng lắm cơ mà? Đã bảo rồi, con giời như em chỉ nên ngồi văn phòng viết về giá hành giá tỏi thôi. Thôi, nín đi, tôi đèo về. Lần sau có đi đâu thì gọi tôi, coi như tôi làm... bảo vệ riêng cho em một buổi.
Mai Chi sụt sịt, leo lên phía sau xe để Thành cầm lái. Trên đường về, gió lồng lộng thổi qua những con phố của quận Hoàng Mai, cô thò đầu ra sau lưng Thành, hỏi nhỏ:
Anh Thành này... sao ông kia lại gọi anh là "đại ca"? Anh từng là trùm giang hồ thật à?
Thành im lặng hồi lâu, tiếng máy xe Cub nổ giòn tan giữa phố phường đông đúc. Anh nhìn về phía chân trời xa tắp, nơi những tòa nhà cao tầng đang che khuất ánh hoàng hôn.
Chuyện cũ rồi. Giờ tôi là Thành bảo vệ. Em mà hỏi nhiều là tôi bỏ em lại dọc đường Ngã Tư Sở cho em tự đi bộ về đấy.
Mai Chi không hỏi nữa, cô tựa đầu vào tấm lưng rộng lớn của Thành, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn kỳ lạ. Cô không biết rằng, cuộc hành trình này mới chỉ là khởi đầu cho những sóng gió thực sự, khi cái tên "Thành Búa" bắt đầu vang vọng trở lại trong giới bóng tối Hà thành, và ông Trình – người sếp kính mến của cô – đang bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của Thành là một mối đe dọa cho những âm mưu rửa tiền núp dưới bóng tòa soạn.
Về đến cổng biệt thự Pháp cổ, Thành lại lầm lì quay về cái bốt bảo vệ của mình, kẹp điếu thuốc lên tai. Mai Chi nhìn theo anh, bất giác mỉm cười, thầm nghĩ: "Cái gã này... cũng không đến nỗi tệ." Trong khi đó, ở tầng hai tòa soạn, một đôi mắt ẩn sau lớp kính cận vẫn đang theo dõi họ từ phía sau rèm cửa, âm thầm toan tính cho bước đi tiếp theo.