Nếu có một giải thưởng dành cho kẻ có khả năng làm tiêu tan sự kiên nhẫn của con người nhanh nhất, Thành chắc chắn sẽ đề cử Mai Chi vào vị trí quán quân. Kể từ khi anh chính thức tiếp quản cái bốt bảo vệ rộng chưa đầy hai mét vuông tại tòa soạn, cuộc sống vốn đang cố gắng tĩnh lặng như mặt hồ thiền định của anh bỗng chốc biến thành một cái chảo bốc hỏa. Hà Nội những ngày này trời bắt đầu nồm ẩm, không khí đặc quánh hơi nước khiến những bức tường đá Pháp cổ rịn mồ hôi, trơn trượt và có mùi vôi vữa cũ kỹ khó chịu.
Thành ngồi trong bốt, mắt lim dim nhìn dòng xe cộ xuôi ngược trên đường Lý Thường Kiệt, tay mân mê chiếc thẻ bảo vệ bằng nhựa. Trong đầu anh đang tính toán xem tối nay nên ăn cơm bụi ở ngõ Trạm hay về khu tập thể tự úp bát mỳ tôm cho rảnh nợ. Nhưng cái sự thảnh thơi của anh bao giờ cũng bị chấm dứt bởi tiếng động cơ "bạch bạch" đặc trưng của chiếc Cub 81 màu xanh rêu.
Này ông mãnh! Anh Thành "Búa" hay anh Thành "Bảo" gì đấy ơi! Dắt hộ em cái xe vào góc kia với, nhanh lên em muộn họp rồi! - Mai Chi hét lên ngay từ khi bánh xe còn chưa chạm vạch vôi cổng tòa soạn.
Thành không nhúc nhích. Anh hé một bên mắt, nhìn cô phóng viên đang lóng ngóng với một chồng tài liệu cao ngất ngưởng trên tay, kẹp giữa nách là cái máy ảnh chuyên dụng to đùng. Cô nàng mặc một chiếc quần jean rách gối và chiếc áo khoác denim bạc màu, trông không giống một nhà báo cho lắm mà giống một sinh viên mới ra trường đang đi đưa báo dạo hơn. Cặp kính cận của cô cứ chốc chốc lại tụt xuống mũi vì mồ hôi, nhìn vừa luộm thuộm vừa... buồn cười.
Chân tay em để làm gì? - Thành hỏi, giọng khô khốc không chút nể nang.
Mai Chi đứng khựng lại, đôi mắt tròn xoe sau lớp kính cận dày cộp bắn ra những tia nhìn đầy phẫn uất. Cô chống chân xe, suýt nữa thì làm đổ cả chồng tài liệu:
Anh buồn cười nhỉ? Sếp Trình thuê anh về để bảo vệ tòa soạn, mà bảo vệ là phải hỗ trợ cán bộ công nhân viên chứ! Anh nhìn xem, em có ba cái tay để mà vừa cầm tài liệu, vừa giữ máy ảnh, vừa dắt xe không? Anh ngồi đấy trông xe hay ngồi đấy để tu thành chính quả?
Thành chậm rãi đứng dậy, chiều cao một mét tám mươi lăm của anh đổ một cái bóng lớn bao trùm lấy Mai Chi. Anh bước lại gần, không nói không rằng, giật lấy chồng tài liệu trên tay cô. Mai Chi tưởng anh tốt tính giúp mình, định nở một nụ cười cảm ơn thì Thành lại lạnh lùng đặt sấp giấy ấy lên yên chiếc xe Cub, sau đó dùng sợi dây thun chằng lại một cách thô bạo.
Đấy, giờ em có hai cái tay rồi đấy. Tự dắt vào đi. Tôi không phải thằng hầu, tôi là bảo vệ. Bảo vệ là bảo vệ cái tòa nhà này khỏi trộm cắp, không phải bảo vệ cái sự lười biếng của em. "Phắn" đi cho tôi nhờ.
Mai Chi tức đến mức suýt rơi cả kính. Cô hậm hực dắt xe vào góc sân, vừa đi vừa lẩm bẩm những câu rủa sả bằng tiếng lóng của dân phố cổ. Cô không hiểu nổi sếp Trình nghĩ gì mà lại rước cái "của nợ" này về. Một gã giang hồ hết thời, mặt mũi lầm lì như đâm lê, lại còn hay dùng những từ ngữ như "ông mãnh", "con giời" để gọi một người có học thức như cô.
Nhưng cuộc chạm trán buổi sáng mới chỉ là màn khởi động. Đến giờ nghỉ trưa, mâu thuẫn giữa "ông mãnh" bảo vệ và "con giời" phóng viên mới thực sự bùng nổ thành một trận "hỏa hoạn" ngôn từ. Số là Mai Chi đang theo đuổi một vụ điều tra về đường dây kinh doanh thực phẩm bẩn ở các chợ đầu mối. Cô mang về một túi nilon đựng đầy những mẫu vật mà cô gọi là "bằng chứng sống" – thực chất là mấy miếng nội tạng lợn bốc mùi nồng nặc để làm tư liệu hình ảnh. Thay vì để trong phòng làm việc có máy lạnh, cô nàng lại "hồn nhiên" treo túi nilon ấy ngay trước cửa bốt bảo vệ của Thành để chạy đi mượn thẻ nhớ của đồng nghiệp bên ban thư ký.
Mười phút sau, khi Mai Chi quay lại, cô thấy cái túi bằng chứng quý giá của mình đang nằm chễm chệ trong thùng rác màu xanh công cộng bên cạnh gốc cây sấu lớn.
VÕ VĂN THÀNH! - Tiếng hét của Mai Chi khiến mấy con chim sẻ đang đậu trên mái biệt thự cổ giật mình bay tán loạn. - Anh làm cái gì với túi đồ của em thế này? Anh có biết đó là công sức cả tuần nay em lăn lộn ở chợ đầu mối phía Nam không?
Thành lúc này đang thong thả dùng con dao găm nhỏ – thứ duy nhất anh còn giữ từ thời giang hồ nhưng nay chỉ dùng để gọt hoa quả – để bổ một quả ổi, miệng nhai nhóp nhép. Anh liếc nhìn túi thịt đang bốc mùi trong thùng rác, điềm nhiên đáp:
Tôi tưởng đứa nào ăn xong vứt rác bừa bãi. Cái mùi ấy nó ám vào bốt bảo vệ, tôi không thở được. Lần sau muốn giữ "báu vật" thì mang về phòng mà ôm, đừng có treo trước mặt tôi. Hà Nội nồm thế này, để đấy cho ruồi nó đến mở hội nghị à?
Anh... anh là đồ đồ tể! Anh không có tâm hồn báo chí! Anh có biết bài báo này mà đăng lên thì sẽ cứu được bao nhiêu người khỏi ngộ độc không? Anh hủy hoại sự nghiệp của một phóng viên triển vọng rồi! - Mai Chi vừa nói vừa mếu máo, đôi mắt đỏ hoe vì vừa giận vừa tiếc.
Nhìn bộ dạng khổ sở của cô, Thành bỗng thấy một chút gì đó hơi quá tay. Anh đặt con dao xuống, thở dài một tiếng rồi bước đến thùng rác, nhấc cái túi nilon lên. May mắn là túi nilon buộc chặt nên thịt vẫn chưa chạm vào rác thải khác. Anh giơ cái túi lên cao bằng một ngón tay, chìa ra trước mặt cô như thể đang cầm một thứ bẩn thỉu nhất thế gian:
Này, lấy đi. Khóc lóc cái gì, "con giời" mà yếu đuối thế thì làm báo làm sao được? Năm xưa tôi đi khách sạn "mười năm", đồ ăn còn tệ hơn cái đống này gấp trăm lần tôi còn chẳng khóc. Em nên cảm ơn tôi vì đã giúp em nhận ra rằng nghề báo không dành cho những kẻ hay quên.
Mai Chi giật lấy cái túi, vừa lau nước mắt vừa lườm Thành cháy mặt:
Anh đừng có lấy cái lý lịch giang hồ ra mà dọa em. Anh là bảo vệ, anh phải biết tôn trọng phóng viên. Từ giờ trở đi, em với anh không đội trời chung! Anh cứ đợi đấy, có ngày em sẽ bắt quả tang anh làm việc gì khuất tất rồi viết bài vạch mặt anh lên trang nhất cho xem!
Tùy em. Trời Hà Nội rộng lắm, tôi với em có đội chung cũng chẳng chạm đầu nhau đâu mà lo. - Thành thản nhiên quay về bốt, tiếp tục công việc gọt ổi.
Chiều hôm đó, Hà Nội đổ một trận mưa rào bất chợt. Cơn mưa đầu mùa gột rửa lớp bụi bặm trên những tán cây sấu nhưng lại khiến những con ngõ nhỏ trở nên lầy lội và khó đi. Thành đứng nhìn dòng người hối hả mặc áo mưa phóng vụt qua cổng. Anh thấy Mai Chi dắt chiếc xe Cub ra, chiếc mũ bảo hiểm tai mèo đã ướt sũng dù cô đã đứng tránh dưới mái hiên biệt thự. Cô nàng loay hoay mãi không nổ được máy xe. Tiếng "bạch bạch" vang lên một cách yếu ớt rồi tắt lịm giữa tiếng mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt.
Mai Chi đứng giữa sân, nhìn chiếc xe phản chủ, rồi nhìn cái bốt bảo vệ khô ráo của Thành. Cô định gọi một chiếc taxi nhưng lại nhớ ra túi tiền của mình đã cạn kiệt vì mới nướng hết vào bộ ống kính máy ảnh mới mua trả góp. Cô cắn môi, định dắt bộ ra phố nhưng mưa to quá khiến chiếc kính cận nhòe đi, không thấy đường.
Thành nhìn qua cửa kính, thấy cô nàng đứng dưới mưa, bờ vai nhỏ bé run rẩy vì lạnh. Lẽ ra anh có thể mặc kệ, anh có thể ngồi đó nhâm nhi chén trà nóng và nhìn cô phóng viên đanh đá chịu trận để "trả thù" chuyện buổi sáng. Nhưng cái bản tính nghĩa khí xưa cũ – cái kiểu thấy kẻ yếu gặp nạn là không chịu được – lại trỗi dậy trong lồng ngực gã giang hồ hoàn lương.
Thành mở ngăn kéo bốt bảo vệ, lấy ra chiếc áo mưa cánh dơi màu xanh rêu cỡ đại của mình – loại áo mưa dày dặn mà dân đi phượt hay dùng – rồi bước ra ngoài sân. Anh không nói lời nào, lẳng lặng đi đến bên cạnh chiếc xe, gạt chân chống rồi đạp một cú thật mạnh vào cần khởi động. Sau ba cú đạp uy lực của đôi chân đầy cơ bắp, chiếc xe Cub già nua rùng mình rồi nổ máy giòn giã. Thành ném chiếc áo mưa vào người Mai Chi:
Mặc vào rồi phắn về đi. Để xe chết máy giữa sân tòa soạn, người ta lại tưởng bảo vệ ở đây không biết dạy xe. Mà sau này đi đâu thì nhớ kiểm tra bugi, đừng có chỉ biết cắm đầu vào viết lách.
Mai Chi cầm chiếc áo mưa vẫn còn hơi ấm từ cơ thể anh, ngơ ngác nhìn gã bảo vệ đang lầm lì quay lưng bước đi trong màn mưa trắng xóa. Chiếc áo mưa rộng thùng thình đối với cô, mùi thuốc lá rẻ tiền và mùi nam tính nồng nặc bao trùm lấy cô giữa cơn mưa lạnh lẽo. Cô bỗng thấy cái gã "ông mãnh" này dường như không đáng ghét như cô tưởng. Sự thô lỗ của anh dường như chỉ là một lớp vỏ bọc cho một sự quan tâm rất đỗi vụng về.
Anh Thành! - Cô gọi với theo, giọng át cả tiếng mưa.
Thành dừng bước nhưng không quay lại, vai anh vẫn thẳng tắp:
Gì nữa? Đừng bảo là lại hỏng bugi nhé?
Cảm ơn anh... nhưng mà áo mưa của anh khai mùi thuốc lá quá đấy! Lần sau nhớ giặt đi nhé! - Mai Chi hét lên, rồi vội vàng trùm áo mưa, rồ ga phóng vụt ra khỏi cổng.
Thành khẽ nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên gương mặt sương gió mà chính anh cũng không nhận ra. Anh bước thẳng vào bốt, bỏ lại Mai Chi phía sau. Hà Nội đêm đó mưa vẫn rơi, nhưng không khí căng thẳng giữa bốt bảo vệ và văn phòng tòa soạn dường như đã dịu đi một chút. Tuy nhiên, Thành không biết rằng, lời cảm ơn ấy của Mai Chi cũng là lúc quá khứ bắt đầu gõ cửa. Thằng Tý "Mắt Mèo" đang đứng nép mình dưới một gốc cây gần đó, nhìn đại ca mình với ánh mắt đầy lo ngại. Nó vừa thấy Sáu Xiếc – kẻ thù cũ của Thành – xuất hiện ở phố bên cạnh cùng đám đàn em xăm trổ. Cuộc đối đầu giữa "ông mãnh" và "con giời" có thể sẽ sớm trở thành một cuộc chiến sinh tồn thực sự trên cái đất thủ đô này.