MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ sĩ bất đắc dĩChương 3: TÒA SOẠN BIỆT THỰ PHÁP CỔ VÀ NHỮNG CON CHỮ "ĐÁNH ĐU"

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Chương 3: TÒA SOẠN BIỆT THỰ PHÁP CỔ VÀ NHỮNG CON CHỮ "ĐÁNH ĐU"

1,764 từ · ~9 phút đọc

Sáng thứ Hai, phố Phan Đình Phùng rợp bóng những hàng sấu già cổ thụ. Nắng xuyên qua vòm lá, đổ xuống mặt đường những đốm vàng nhảy nhót như những đồng xu nhỏ. Thành “Búa” xuất hiện trước cổng tòa soạn "Tin Tức Phố Phường" với một dáng vẻ không thể nào "lệch tông" hơn: bộ đồng phục bảo vệ màu xanh nước biển vốn dành cho những ông già về hưu, nay khoác lên tấm thân hộ pháp của anh lại trở nên chật chội, bó sát vào những khối cơ bắp cuồn cuộn. Cái cổ áo bẻ không ra bẻ, dựng không ra dựng, khiến anh trông giống một gã đặc nhiệm đang cải trang đi làm nhiệm vụ bí mật hơn là một nhân viên giữ cổng.

Thành đứng khoanh tay trước cái bốt bảo vệ nhỏ xíu bằng gỗ sơn xanh, mắt quét một lượt qua con phố. Đối với anh, việc đứng ở đây chẳng khác gì đang đứng canh cổng "đại bản doanh" của băng nhóm năm xưa, chỉ khác là vũ khí trên tay anh giờ đây không phải là thanh đoản đao sắc lẹm, mà là một xấp vé xe được in trên giấy tái chế rẻ tiền. Anh cảm thấy cái đất Hà Nội này thực sự kỳ quái. Người ta có thể bỏ ra hàng tỷ đồng để sở hữu một căn biệt thự Pháp cổ, rồi dùng nó làm nơi để viết về những chuyện vặt vãnh như "Bà nội trợ hốt hoảng vì giá hành lá tăng" hay "Nam thanh niên bị người yêu chia tay vì không biết bóc tôm".

Này! Ông mãnh bảo vệ mới! Mở cổng ra cho cháu vào! – Một tiếng còi xe máy rít lên chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của Thành.

Mai Chi cưỡi trên chiếc xe Cub 81 màu xanh rêu, tiếng máy nổ "bạch bạch" như tiếng pháo rang. Cô đội chiếc mũ bảo hiểm có hai cái tai mèo ngớ ngẩn, gương mặt nhỏ nhắn ẩn sau cặp kính cận đang nhăn nhó vì tắc đường. Thành thong thả bước ra, không vội mở cánh cổng sắt uốn hoa văn cầu kỳ, mà đứng chặn ngay giữa lối đi, mặt không cảm xúc.

Thẻ đâu? – Thành hỏi, giọng khàn đặc như tiếng gạch đá cọ vào nhau.

Mai Chi há hốc mồm, suýt chút nữa là rồ ga đâm thẳng vào bụng anh:

Chú bị hâm à? Cháu làm ở đây hai năm rồi! Cả cái phố này ai chả biết cháu là "ngòi bút vàng" của tòa soạn! Mở ra ngay, cháu sắp muộn họp giao ban với sếp Trình rồi!

Thành vẫn đứng im như một pho tượng đồng, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ nhà báo đang lủng lẳng trên cổ cô nhưng bị lật ngược mặt sau lên:

Quy định là quy định. Em là "ngòi bút vàng" hay "cái vung đồng" tôi không biết. Không trình thẻ, không cho xe vào. Quy tắc của tôi là: Một là người quen, hai là người có giấy. Em nhìn không giống người quen của tôi.

Mai Chi tức đến mức mặt đỏ gay như gà chọi. Cô vội vàng lật ngược cái thẻ lại, dí sát vào mũi Thành:

Đây! Lê Mai Chi! Phóng viên ban Đời sống - Pháp luật! Vừa lòng chú chưa ông mãnh? Chú nhớ mặt cháu đấy, tí nữa cháu vào cháu bảo sếp trừ lương chú tội gây khó dễ cho cán bộ nòng cốt!

Thành cầm lấy cái thẻ, soi xét thật kỹ như thể đang giám định tiền giả, sau đó mới lững thững đi mở khóa cổng. Khi Mai Chi phóng vụt qua, cô không quên để lại một câu mắng: "Đồ đầu gỗ! Đồ giang hồ hết thời!". Thành không đáp, chỉ hừ lạnh một tiếng. Anh quay vào bốt bảo vệ, lấy điếu thuốc lá kẹp ở tai xuống định châm lửa, nhưng rồi lại nhìn thấy cái biển "Cấm hút thuốc" sơn đỏ chót trên tường biệt thự. Anh chép miệng, lại kẹp điếu thuốc lên tai. Đúng là cái giống nhà báo, mồm mép còn nhanh hơn cả đại liên.

Công việc của một bảo vệ tòa soạn báo hóa ra còn phức tạp hơn Thành tưởng. Không phải vì trộm cướp, mà vì những thành phần "lạ" thường xuyên lui tới. Khoảng mười giờ sáng, một chiếc xe Mercedes bóng loáng dừng trước cổng. Một gã đàn ông bụng phệ, cổ đeo xích vàng to bản bước xuống, định hùng hổ đi thẳng vào trong. Thành bước ra chặn lại:

Đi đâu?

Mày là thằng nào? Tránh ra cho tao vào gặp thằng Trình. Nó viết bài bôi nhọ công ty tao, tao đến đây để hỏi cho ra lẽ! – Gã bụng phệ gầm gừ.

Thành không nói nhiều, chỉ khẽ nới lỏng nắm đấm, những khớp xương kêu "rắc rắc" giòn tan. Anh nhìn thẳng vào mắt gã kia, ánh mắt sắc lẹm của một kẻ từng trải qua hàng trăm trận huyết chiến khiến gã bụng phệ bất giác run chân.

Sếp tôi không rảnh gặp loại không có hẹn trước. Muốn hỏi tội thì lên phường, còn muốn vào đây thì phải có thẻ khách. Cút!

Gã bụng phệ nhìn vết sẹo trên đuôi mày Thành, linh tính mách bảo đây không phải hạng bảo vệ tầm thường, liền lầm bầm chửi thề rồi lên xe phóng mất. Từ trên ban công tầng hai, Mai Chi đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Cô tò mò không hiểu tại sao một gã cục mịch như Thành lại có thể khiến một tên chủ doanh nghiệp hống hách phải tháo chạy chỉ bằng một câu nói.

Đến giờ nghỉ trưa, Mai Chi xách theo một hộp cơm và chai nước, lững thững đi ra bốt bảo vệ. Cô đặt phịch hộp cơm xuống bàn của Thành, hất hàm:

Này, ăn đi. Sếp Trình bảo cháu "quan tâm" chú một tí, không chú lại bảo tòa soạn này bóc lột sức lao động của đại ca ra tù.

Thành nhìn hộp cơm, rồi nhìn cô gái:

Em không sợ tôi à? Mấy thằng lúc sáng nhìn thấy tôi còn chạy mất dép cơ mà.

Mai Chi bật cười, nụ cười rạng rỡ làm gương mặt cô trông thanh tú hẳn ra:

Cháu là phóng viên điều tra, đến hang ổ của bọn buôn người cháu còn dám vào thì sợ gì một ông chú bảo vệ đang thất nghiệp? Mà chú cũng "chiến" phết nhỉ, gã lúc sáng là chủ một chuỗi lò mổ thực phẩm bẩn đấy, cháu đang định làm phóng sự về lão. Chú đuổi lão đi là giúp cháu bớt được một phiền phức rồi.

Thành cầm đôi đũa tre, gắp một miếng chả lá lốt cho vào miệng. Vị béo của thịt hòa cùng mùi thơm đặc trưng của lá lốt Hà Nội khiến anh bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Đã bao lâu rồi anh không được ăn một bữa cơm tử tế như thế này?

Em viết về lò mổ? Không sợ chúng nó trả thù à? – Thành hỏi, giọng bớt phần gay gắt.

Sợ chứ chú! Nhưng mà làm báo mà sợ thì về nhà trồng rau cho xong. Với lại... – Mai Chi nháy mắt – Giờ tòa soạn có chú bảo vệ "Thành Búa" rồi, cháu cũng thấy yên tâm hơn một tẹo.

Thành im lặng không đáp. Anh nhìn cô gái trẻ đầy nhiệt huyết, rồi lại nhìn căn biệt thự Pháp cổ sang trọng. Anh tự hỏi, liệu những con chữ "đánh đu" trên mặt báo kia có thực sự đem lại công lý như cô tin tưởng, hay nó cũng chỉ là một phần của cái thế giới xô bồ, lọc lừa mà anh đang cố gắng thoát ra?

Buổi chiều trôi qua trong tiếng máy in chạy rè rè và tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ bên trong văn phòng. Thành ngồi giữ cổng, thỉnh thoảng lại giúp một vài phóng viên dắt xe, sắp xếp lại bãi đỗ chật hẹp trong sân. Có người sợ anh, có người tò mò, nhưng Thành mặc kệ. Anh cảm thấy cái cảm giác được làm một người bình thường, được đổ mồ hôi vì lao động chân chính hóa ra lại dễ chịu hơn nhiều so với việc ngồi trên đống tiền kiếm được từ máu và nước mắt của kẻ khác.

Khi nắng chiều tắt dần trên phố Phan Đình Phùng, Mai Chi dắt chiếc xe Cub ra về. Cô dừng lại trước bốt bảo vệ, gõ gõ vào mặt kính:

Chú Thành! Mai nhớ đi làm sớm nhé, đừng có để cháu phải đứng ngoài cổng gọi sếp đấy!

Thành khẽ gật đầu:

Phắn đi cho tôi nhờ. Đi đường nhớ nhìn gương, cái đất Hà Nội này xe cộ nó không nể mặt phóng viên đâu.

Nhìn bóng lưng nhỏ bé của Mai Chi khuất dần sau hàng cây, Thành khẽ thở dài. Anh rút chiếc thẻ bảo vệ ra nhìn. Võ Văn Thành. Cái tên này từ nay sẽ gắn liền với những buổi sáng đứng cổng, những xấp vé xe và cả những rắc rối dở khóc dở cười với cô nàng phóng viên đanh đá kia. Anh không biết rằng, ở căn phòng rộng nhất trên tầng hai, ông Trình đang đứng sau rèm cửa, nhìn anh với một nụ cười đầy bí hiểm. Cuộc chơi tại biệt thự Pháp cổ này, thực chất chỉ mới bắt đầu.

Tối hôm đó, Thành về lại khu tập thể Giảng Võ. Anh ngồi bên cửa sổ "chuồng cọp", nhìn ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những mảng tường rêu phong. Anh lấy cuốn sổ tay nhỏ, cẩn thận ghi lại số tiền lương đầu tiên mình sẽ nhận được. Tám triệu. Không nhiều, nhưng nó sạch sẽ. Thành mỉm cười, một nụ cười thật sự sau mười năm dài tăm tối. Anh quyết định rồi, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải giữ lấy cái nghề này, giữ lấy cái bình yên lạ lẫm này.

Nhưng cuộc đời vốn không bao giờ êm đềm như một bài báo phóng sự. Tiếng điện thoại cũ kỹ của Thành chợt rung lên. Một số lạ.

"Đại ca, thằng Sáu Xiếc biết anh về rồi. Nó đang tìm anh đấy." – Giọng thằng Tý "Mắt Mèo" thầm thì bên kia đầu dây.

Thành siết chặt chiếc điện thoại, đôi mắt anh bỗng chốc trở lại vẻ lạnh lùng như sói hoang đêm tối. Quá khứ chưa bao giờ muốn buông tha cho kẻ muốn hoàn lương. Hà Nội mùa này, có lẽ sắp có bão lớn.