MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ sĩ bất đắc dĩChương 2: KHU TẬP THỂ GIẢNG VÕ VÀ CHIẾC ĐƠN XIN VIỆC VIẾT TAY

Vệ sĩ bất đắc dĩ

Chương 2: KHU TẬP THỂ GIẢNG VÕ VÀ CHIẾC ĐƠN XIN VIỆC VIẾT TAY

2,079 từ · ~11 phút đọc

Tiếng loa phường rề rà vang lên bản tin buổi sáng về tình hình trật tự đô thị, xen lẫn với tiếng còi xe inh ỏi dội vào từ phía đường Kim Mã. Thành thức dậy trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, nhìn trần nhà bong tróc từng mảng vôi vữa trắng xóa như những mảng ký ức vụn vỡ. Căn phòng ở khu tập thể Giảng Võ này nhỏ đến mức chỉ cần sải vài bước chân là đã chạm tường. Những chiếc “chuồng cọp” lồng sắt bao quanh ban công vốn dĩ là đặc sản của Hà Nội thời bao cấp, giờ đây nhìn chẳng khác gì cái lồng chim khổng lồ, giam hãm những con người đang vật lộn với gánh nặng mưu sinh.

Thành đứng dậy, vươn vai nghe xương cốt kêu răng rắc. Anh nhìn vào tấm gương ố vàng treo trên cửa phòng tắm, thấy một gã đàn ông lạ lẫm với gương mặt hốc hác và vết sẹo dài đuôi mày. Anh nhớ lại lời dặn của người cán bộ quản giáo khi tiễn anh ra cổng: “Về rồi thì cố mà làm người lương thiện, Thành ạ. Đời người không có nhiều cái mười năm để vứt đi đâu.” Lương thiện? Hai chữ đó nghe sao mà xa xỉ. Một kẻ có tiền án như anh, tay trắng, không nghề nghiệp, lại vừa mới "từ hành tinh khác" trở về sau một thập kỷ, thì làm được gì để sống giữa cái đất Hà Nội cái gì cũng đắt đỏ này?

Anh mở ngăn kéo tủ, lấy ra một tờ giấy trắng và chiếc bút bi Thiên Long đã cũ. Với đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm búa, cầm dao, việc cầm chiếc bút nhỏ xíu dường như là một cực hình. Thành loay hoay mất cả buổi sáng để viết một tờ đơn xin việc. Chữ anh xô lệch, gai góc hệt như con người anh. Anh không ghi vào đó những thành tích "chinh chiến" năm xưa, chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ: "Xin làm bảo vệ. Có sức khỏe, không ngại việc." Anh kẹp tờ giấy vào một cái sơ mi nilon cũ, rồi dắt chiếc xe máy Dream chiến đời cũ – tài sản quý giá duy nhất mà thằng em xã hội năm xưa đã giữ hộ anh suốt mười năm qua – đi xuống cầu thang bộ. Những bậc thang hẹp, tối tăm và nồng mùi ẩm mốc của khu tập thể già nua này dường như cũng đang cố níu chân kẻ vừa mới hoàn lương.

Điểm đến của anh là con đường Lý Thường Kiệt, nơi có một tòa soạn báo mang cái tên rất đỗi hiền lành: "Tin Tức Phố Phường". Thành được thằng Tý "Mắt Mèo" – một thằng đàn em cũ nay đã "cải tà quy chính" đi làm shipper – mách nước rằng chỗ này đang tuyển bảo vệ. Tý bảo: “Anh cứ đến đấy, ông chủ ở đấy giàu lắm, lại hay thích làm từ thiện, chắc không chê lý lịch của anh đâu.”

Hà Nội buổi sáng rực rỡ nắng nhưng cái nắng tháng Ba vẫn còn vương chút se lạnh. Thành phóng xe chầm chậm qua phố Nguyễn Thái Học, ngắm nhìn những con phố Pháp cổ với những hàng cây sấu già xòe bóng mát. Đến trước căn biệt thự cổ màu vàng nhạt, bao quanh bởi hàng rào sắt uốn lượn tinh xảo, Thành dừng lại. Trên biển hiệu bằng đồng ghi rõ: "Toà soạn Tin Tức Phố Phường". Anh dựng xe, chỉnh lại cổ áo sơ mi bụi bặm, hít một hơi thật sâu rồi bước vào sảnh.

Chưa kịp lên tiếng chào ai, một bóng dáng nhỏ nhắn với cái ba lô to đùng từ trong cửa lao ra như một mũi tên. "Rầm!" – Cô gái ấy đâm sầm vào ngực Thành, mạnh đến mức chiếc kính cận trên mặt cô suýt rơi xuống sàn.

Giời ạ! Đi đứng kiểu gì mà như bức tường thế này? – Cô gái vừa xoa trán vừa cằn nhằn, giọng nói đanh đá đặc sệt chất gái phố cổ.

Thành nhìn xuống, đôi mày nheo lại. Là "con giời" ở quán phở hôm qua. Mai Chi ngước lên, đôi mắt sau lớp kính cận dày cộp trợn tròn khi nhận ra gương mặt lầm lì của gã "đại ca" mà cô hụt mất tối qua. Cô lắp bắp:

Chú… chú… lại là chú? Chú đến đây đòi nợ thuê à? Tôi nói cho chú biết nhé, đây là cơ quan báo chí, chú mà manh động là tôi gọi 113 đấy!

Thành khoanh tay trước ngực, nhìn cô gái nhỏ bé chỉ đứng đến vai mình, khóe miệng khẽ nhếch:

Ông mãnh này, mắt mũi em để đi đâu đấy? Nhìn tôi giống kẻ đòi nợ lắm à? Tôi đến đây tìm việc, không phải tìm người để bẻ cổ.

Chứ không lẽ chú đến đây để nộp bài cộng tác viên? – Mai Chi bĩu môi, lấy lại sự tự tin thường ngày. – Nhìn cái vết sẹo kia kìa, nhìn cái vẻ mặt "ai nợ tiền tôi" kia kìa. Chú mà làm báo thì chắc độc giả đau tim mà chết hết. Chú định viết chuyên mục "Nghệ thuật cầm búa" hay là "Làm thế nào để vào khám mà không bị đau"?

Thành không thèm chấp nhặt, anh chìa tờ giấy viết tay nhăm nhúm ra trước mặt cô:

Tôi đến xin việc bảo vệ. Ông chủ Trình đâu?

Mai Chi đứng hình mất năm giây. Cô nhìn tờ đơn, nhìn Thành, rồi bỗng nhiên bật cười sằng sặc. Tiếng cười của cô lanh lảnh vang vọng khắp sảnh tòa soạn Pháp cổ, khiến vài người nhân viên đang làm việc bên trong cũng phải ngó ra xem.

Chú? Làm bảo vệ? Ha ha! Để chú trông xe thì khách người ta chạy mất tích à? Chú đứng ở cổng chắc trộm nó tưởng đây là trụ sở băng đảng nào nên nó mới không dám vào thì có! Thôi chú về đi, ở đây chúng cháu tuyển người trông hiền lành, trung thực, chứ không tuyển... hổ báo trường mẫu giáo.

Vừa lúc đó, từ trên cầu thang gỗ lim đi xuống là một người đàn ông trạc ngũ tuần, ăn mặc bảnh bao, mái tóc chải chuốt bóng mượt và đeo một cặp kính gọng vàng đạo mạo. Đó chính là ông Trình, tổng biên tập của tờ báo. Ông Trình nhìn Thành một lượt, ánh mắt ông không có vẻ gì là sợ hãi hay kỳ thị, ngược lại còn ánh lên một sự thích thú kỳ lạ.

Có chuyện gì mà ồn ào thế Mai Chi? – Ông Trình cất giọng trầm ấm, phong thái rất đỗi lịch thiệp.

Thưa sếp, gã này… à không, chú này đến xin làm bảo vệ. Cháu đang bảo chú ấy đi nhầm chỗ rồi. Sếp nhìn xem, để một người thế này ở cổng thì làm sao mà thu hút được quảng cáo? – Mai Chi nhanh nhảu đáp, môi trễ ra đầy vẻ khinh miệt.

Ông Trình không vội vã, ông bước lại gần Thành, chìa tay ra một cách rất hòa nhã:

Tôi là Trình. Nghe danh Thành "Búa" của khu vực Xóm Chợ năm xưa đã lâu, không ngờ hôm nay lại được gặp ở đây trong hoàn cảnh này.

Cái tên "Thành Búa" vang lên khiến Mai Chi tái mặt, lùi lại phía sau một bước, bàn tay cô vô thức nắm chặt lấy quai ba lô. Thành cũng khẽ biến sắc, đôi mắt anh nheo lại cảnh giác. Làm sao một ông chủ tòa soạn sang trọng, trí thức thế này lại biết danh tính thực sự và quá khứ của một kẻ vừa ra tù như anh?

Ông biết tôi? – Thành hỏi, giọng thấp xuống, tràn đầy vẻ đề phòng.

Hà Nội này nhỏ lắm, nhất là với những người đứng đầu một cơ quan ngôn luận như tôi. Tin tức là hơi thở của tôi mà. – Ông Trình mỉm cười, một nụ cười mà Thành cảm thấy có gì đó rất không ổn, giống như nụ cười của một con cáo già đang giấu vuốt sau lớp lông mượt mà. – Anh mới ra trại hôm qua đúng không? Tôi đang thiếu một người bảo vệ có "uy" để trông nom cái tòa soạn này. Anh thấy đấy, cánh phóng viên trẻ như Mai Chi đây hay đi điều tra lung tung, đụng chạm toàn những thành phần phức tạp, thỉnh thoảng cũng cần một người cứng tay để bảo vệ "an ninh nội bộ".

Mai Chi nghe sếp nói thế thì phản đối ngay lập tức, giọng cô run lên vì bất bình:

Sếp! Sếp định thuê một tay giang hồ thứ thiệt về đây á? Thế thì cháu đi làm bằng gì? Cháu đi làm mà cứ thấy chú ấy lù lù ở cổng với cái mặt kia chắc cháu bỏ nghề sớm cho nó lành!

Thành nhìn Mai Chi, rồi nhìn ông Trình. Bản năng của một kẻ sống trong giới bóng tối lâu năm mách bảo anh rằng có một cái bẫy nào đó đang giăng sẵn dưới chân. Nhưng hiện tại, cái bụng rỗng và sự bế tắc của kẻ trắng tay không cho phép anh lựa chọn. Anh cần một cái nghề, cần một sự khởi đầu, dù nó có kỳ quặc đến đâu.

Tôi chỉ trông xe và giữ cổng. Chuyện báo chí của các người tôi không quan tâm. – Thành nói chắc nịch, đôi mắt nhìn thẳng vào ông Trình.

Đồng ý! – Ông Trình vỗ vai Thành, một cái vỗ vai thân thiết đến mức khiến Thành hơi rùng mình. – Lương tháng tám triệu, bao ăn trưa. Mai đi làm luôn. Mai Chi, cô chịu trách nhiệm hướng dẫn "chú Thành" về nội quy tòa soạn và cách ghi vé xe nhé. Hai người có vẻ... hợp rơ đấy, một người giỏi tìm tin, một người giỏi giữ cổng.

Mai Chi há hốc mồm nhìn sếp đi lên lầu, rồi quay sang nhìn Thành đang thản nhiên lấy điếu thuốc ở tai xuống nhưng không châm lửa. Cô hậm hực dậm chân xuống sàn gỗ kêu "thình thịch":

Chú nghe sếp nói chưa? Hợp cái con khỉ! Tôi nói cho chú biết, ở đây chú phải nghe lệnh tôi. Đi làm muộn một phút tôi trừ lương một triệu! Còn nữa, cái mặt kia, khi thấy khách đến thì phải cố mà rặn ra nụ cười, đừng có làm như người ta đang nợ tiền chú. Nghe rõ chưa "ông mãnh" bảo vệ?

Thành nhìn cô phóng viên nhỏ bé đang cố ra vẻ bề trên, rồi nhìn căn biệt thự vàng nhạt rực rỡ dưới nắng. Một đại ca khét tiếng đi làm bảo vệ cho một tòa soạn báo lá cải, dưới sự hướng dẫn của một cô nhóc miệng còn hôi sữa nhưng đanh đá nhất phố cổ. Hà Nội thực sự đã đón anh trở về bằng một vở kịch không thể nào nực cười hơn.

Chiều hôm đó, khi Thành dắt xe ra về, anh thấy Mai Chi đang loay hoay gắn lại cái máy ảnh trên xe Cub. Anh đi ngang qua, buông một câu khô khốc:

Mai mang theo cái bút mực xịn nhé "con giời". Để tôi tập ký vé xe cho nó chuyên nghiệp.

Mai Chi đứng khựng lại, nhìn theo bóng lưng to lớn của Thành khuất dần sau hàng cây sấu trên phố Phan Đình Phùng. Cô lẩm bẩm: "Đúng là oan gia ngõ hẹp mà. Hà Nội tám triệu dân, sao mình lại dính phải cái lão tảng đá này cơ chứ!" Trong lòng cô dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ, không phải vì sợ Thành, mà vì một cảm giác rằng từ nay, cuộc sống bình yên của cô tại tòa soạn báo này sẽ hoàn toàn bị đảo lộn.

Về phía Thành, anh phóng xe qua cầu Long Biên, gió thổi lồng lộng tạt vào mặt. Anh thấy lòng mình có chút nhẹ nhõm, nhưng cũng trĩu nặng ưu tư. Tờ đơn xin việc viết tay đã được chấp nhận, nhưng anh biết, con đường hoàn lương giữa lòng Hà Nội này sẽ không bao giờ chỉ có màu hồng và bát phở nóng hổi. Nó sẽ là những màn đối đầu, những âm mưu núp dưới danh nghĩa công lý, và có lẽ là cả những mối nhân duyên mà anh chưa bao giờ dám mơ tới.