Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ treo giữa đại sảnh khách sạn Peninsula tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim xa hoa, phản chiếu lên những ly rượu vang đỏ đắt đỏ và những bộ trang sức kim cương lấp lánh. Không khí của buổi tiệc từ thiện lớn nhất Bắc Kinh nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền và những cuộc trò chuyện xã giao đầy toan tính. Thẩm Ninh đứng ở một góc khuất gần ban công, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy tà chiếc váy lụa trắng đơn giản nhưng tinh tế. Cô vốn không thuộc về thế giới hào nhoáng này. Nếu không vì lời khẩn cầu của cha để giúp ông kết nối lại với một vài đối tác cũ, có lẽ giờ này cô đang yên tĩnh ngồi trong thư viện trường nhạc với cây đàn tì bà của mình.
Gương mặt Thẩm Ninh thanh tú, đôi mắt trong veo như nước hồ mùa thu, toát lên vẻ ngoan ngoãn và thuần khiết đến mức lạc lõng giữa rừng người đầy rẫy sự lọc lõi. Cô khẽ thở dài, định bụng sẽ lẻn ra ngoài hít thở không khí thì một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Có một ánh mắt đang dán chặt vào cô, không phải kiểu nhìn lướt qua mà là sự quan sát tỉ mỉ, nóng bỏng và đầy tính xâm lược.
Cách đó không xa, tại khu vực ghế sofa dành riêng cho những nhân vật quyền lực nhất, Lục Kình đang tựa lưng một cách lười biếng. Ngón tay thon dài của hắn khẽ đung đưa ly rượu whisky, chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn. Hắn mặc một bộ vest thủ công màu đen tuyền, nút cổ áo mở hờ hững lộ ra vẻ phong trần của một kẻ nắm giữ quyền lực tối thượng trong giới kinh doanh Bắc Kinh. Ánh mắt hắn sắc lẹm như chim ưng, xuyên qua đám đông và dừng lại đúng vào dáng vẻ nhỏ bé của Thẩm Ninh.
Lục Kình khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Trong mắt hắn, Thẩm Ninh không phải là một cô gái, mà là một món đồ chơi trắng ngần chưa bị vấy bẩn, một con mồi hoàn hảo để giải tỏa những cơn chán chường của hắn. Hắn đã quá quen với những người phụ nữ nồng nặc mùi danh lợi, sự thanh thuần tự nhiên phát ra từ Thẩm Ninh lúc này giống như một ly nước suối mát lạnh giữa sa mạc, khơi dậy trong hắn bản năng chiếm hữu mãnh liệt. Hắn đặt ly rượu xuống bàn, tiếng thủy tinh va chạm nhẹ vào mặt đá cẩm thạch nghe lạnh lùng như một tín hiệu bắt đầu cuộc đi săn.
Thẩm Ninh vẫn chưa hề hay biết mình đã lọt vào tầm ngắm của kẻ nguy hiểm nhất buổi tiệc. Cô vừa định bước chân ra ban công thì một giọng nói trầm thấp, mang theo từ tính đầy mê hoặc vang lên ngay sát bên tai khiến cô giật mình lùi lại. Lục Kình đã đứng đó từ lúc nào, bóng hình cao lớn của hắn hoàn toàn bao trùm lấy cô, mùi hương gỗ đàn hương và hơi lạnh của rượu whisky từ người hắn phả ra khiến Thẩm Ninh cảm thấy ngộp thở. Hắn không nói gì, chỉ cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt chứa đựng sự thâm trầm khó đoán, đôi môi mỏng khẽ thốt ra những lời khiến trái tim nhỏ bé của Thẩm Ninh bỗng chốc run rẩy vì một điềm báo chẳng lành.