Thẩm Ninh cảm thấy lúng túng khi đối diện với người đàn ông có khí thế áp đảo như Lục Kình, cô khẽ gật đầu chào rồi nhanh chóng lách người tìm đường trở lại đại sảnh. Tuy nhiên, rắc rối không buông tha cho cô gái nhỏ sớm như vậy. Ngay khi cô vừa bước đến khu vực tiệc đứng, hai người đàn ông trung niên với gương mặt đỏ gay vì men rượu đã chặn đứng lối đi. Đó là giám đốc Vương, một kẻ nổi tiếng với thói trăng hoa trong giới đầu tư, và gã trợ lý nịnh bợ của ông ta. Hắn nhìn chằm chằm vào làn da trắng sứ của Thẩm Ninh bằng ánh mắt dung tục rồi giơ cao ly rượu vang đầy ắp, ép cô phải nhận lấy bằng được với lý do muốn làm quen với con gái của Thẩm gia.
Thẩm Ninh liên tục xua tay từ chối, giọng nói của cô run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch sự vốn có của một cô gái gia giáo. Cô giải thích rằng mình không biết uống rượu và sức khỏe không cho phép, nhưng giám đốc Vương càng lúc càng lấn tới, bàn tay thô kệch của hắn thậm chí đã định chạm vào bờ vai trần mảnh dẻ của cô. Giữa lúc Thẩm Ninh đang đứng trước bờ vực tuyệt vọng và muốn bật khóc, một bàn tay lớn mạnh mẽ bất ngờ vươn ra từ phía sau, nắm lấy cổ tay gã đàn ông kia và siết chặt khiến hắn phải kêu lên một tiếng đau đớn.
Lục Kình xuất hiện với dáng vẻ uy nghiêm như một vị thần hộ mệnh, nhưng đôi mắt hắn lại lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. Hắn không nói một lời thừa thãi, chỉ thản nhiên lấy ly rượu từ tay giám đốc Vương rồi đổ thẳng xuống sàn nhà ngay trước mặt mọi người. Sự xuất hiện của hắn khiến cả khu vực bỗng chốc im bặt, bởi ở Bắc Kinh này, ai cũng biết đắc tội với Lục Kình còn đáng sợ hơn cả việc đối diện với tử thần. Giám đốc Vương vừa nhìn thấy gương mặt hắn liền tái mét, vội vàng lắp bắp xin lỗi rồi lủi thủi rời đi như một con chuột bị phát hiện.
Lục Kình quay sang nhìn Thẩm Ninh, ánh mắt hắn ngay lập tức chuyển từ sự tàn nhẫn sang vẻ quan tâm đầy ấm áp, một sự chuyển biến hoàn hảo đến mức không ai có thể nghi ngờ. Hắn cởi chiếc áo vest thủ công đắt giá của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai cô để che đi sự run rẩy và những ánh nhìn tò mò xung quanh. Mùi hương gỗ đàn hương trầm mặc trên chiếc áo bao bọc lấy Thẩm Ninh, mang lại cho cô một cảm giác an toàn giả tạo mà cô hằng khao khát trong giây phút hoảng loạn.
Hắn khẽ cúi xuống, giọng nói trầm khàn đầy từ tính vang lên bên tai cô như một lời vỗ về rằng không sao đâu, có tôi ở đây rồi. Thẩm Ninh ngước đôi mắt còn vương chút nước nhìn hắn, trái tim ngây thơ hoàn toàn bị chinh phục bởi hành động hào hiệp ấy. Cô cứ ngỡ mình vừa gặp được một quý ông chân chính giữa chốn hào môn đầy rẫy hiểm nguy, mà không hề biết rằng đây chính là khởi đầu của một cái bẫy tinh vi, nơi mà sự giúp đỡ tình cờ này chỉ là quân cờ đầu tiên trong ván bài chiếm hữu mà Lục Kình đã sắp đặt dành riêng cho cô.