Sau những nỗ lực giải nguy không mệt mỏi của Lục Kình, cơn bão bao trùm Thẩm gia dường như đã bắt đầu tan biến. Cha cô được tại ngoại để điều tra, các khoản nợ khổng lồ bỗng chốc được gia hạn hoặc âm thầm tất toán. Đứng trước sự xoay chuyển kỳ diệu đó, Thẩm Ninh không còn một chút nghi ngờ nào về người đàn ông bên cạnh mình. Trong thâm tâm cô, Lục Kình không chỉ là một người tình, mà còn là một vị cứu tinh, một người anh hùng đã đơn độc chống đỡ cả bầu trời đang sụp đổ của cô. Cô dành cho anh một lòng biết ơn sâu sắc đến mức cực đoan, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bù đắp cho những hy sinh mà anh đã bỏ ra cho gia đình mình.
Một buổi tối tại căn biệt thự riêng của Lục Kình, nơi tràn ngập hương thơm dịu nhẹ của nến thơm và tiếng nhạc không lời du dương, Thẩm Ninh đã hoàn toàn buông bỏ mọi sự phòng bị cuối cùng. Cô ngồi tựa đầu vào vai anh, nhìn ngắm gương mặt nghiêng góc cạnh của người đàn ông đã thay đổi cuộc đời mình. Trong ánh mắt cô lúc này không còn sự e dè của một nữ sinh ngây thơ, mà là sự kiên định của một người con gái đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất. Thẩm Ninh chủ động nắm lấy tay anh, những ngón tay nhỏ nhắn đan chặt vào tay anh như một lời thề nguyện không bao giờ rời xa.
Cô thổ lộ với anh bằng tất cả sự chân thành, rằng trên đời này ngoài cha ra, anh là người cô tin tưởng nhất, là người duy nhất cô muốn gửi gắm cả cuộc đời này. Sự tin tưởng ấy thuần khiết đến mức đáng sợ, nó giống như việc cô tự tay trao cho anh một con dao sắc bén mà không hề nghĩ rằng anh sẽ dùng nó để đâm vào tim mình. Thẩm Ninh tin vào từng nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, tin vào những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng mà Lục Kình đã vẽ ra. Cô không biết rằng, đằng sau sự cảm động đến phát khóc của mình, Lục Kình chỉ đang nhìn cô như một tác phẩm nghệ thuật đã hoàn thiện, một con mồi đã tự nguyện bước vào lồng sắt và khóa chặt cửa lại.
Đêm đó, dưới sự chứng kiến của ánh trăng khuyết bên ngoài cửa sổ, Thẩm Ninh đã trao đi thứ quý giá nhất của đời con gái cho người đàn ông mà cô sùng bái. Cô hoàn toàn đắm chìm trong sự dịu dàng và những lời đường mật của anh, cảm thấy bản thân mình thật hạnh phúc khi được thuộc về anh cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cô nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm từ cái ôm siết của Lục Kình, hoàn toàn không thấy được tia sáng lạnh lẽo và sự thỏa mãn đầy tàn nhẫn trong đôi mắt hắn. Cuộc săn đuổi đã kết thúc, con mồi đã hoàn toàn bị thuần hóa bằng tình yêu giả tạo, và giờ là lúc hắn chuẩn bị lật mở chương đen tối nhất của trò chơi này.