Những ngày sau đó đối với Thẩm Ninh tựa như một giấc mộng giữa ban ngày mà cô không bao giờ muốn tỉnh giấc. Lục Kình dành cho cô sự chiều chuộng đến mức không tưởng, khiến cả giới thượng lưu Bắc Kinh đều phải xì xào về việc một "con chim sẻ nhỏ" đã thật sự lọt vào mắt xanh của con phượng hoàng họ Lục. Hắn đưa cô đi mua sắm tại những cửa hiệu thời trang cao cấp nhất trên phố Vương Phủ Tỉnh, tự tay chọn cho cô những bộ váy lụa tinh xảo và những sợi dây chuyền ngọc trai quý hiếm. Mỗi khi Thẩm Ninh định từ chối vì thấy quá xa xỉ, hắn lại nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, đặt một nụ hôn lên vành tai và thì thầm rằng chỉ những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này mới xứng đáng với cô.
Sự ngọt ngào ấy đạt đến đỉnh điểm trong một buổi tối muộn trên du thuyền sang trọng đang lướt đi giữa dòng sông Hải Hà. Gió đêm mơn man thổi vào làn tóc mai của Thẩm Ninh, mang theo hơi ẩm mát lạnh của mặt nước. Lục Kình đứng phía sau bao bọc cô trong vòng tay rộng lớn, cằm tựa nhẹ vào vai cô, cùng nhau ngắm nhìn ánh đèn thành phố lùi dần phía xa. Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là chiếc nhẫn kim cương xanh được chạm khắc tinh xảo, rực rỡ dưới ánh trăng. Hắn chậm rãi đeo vào ngón áp út của cô rồi khẽ nói về một tương lai nơi hai người sẽ cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới, về một tổ ấm nhỏ tràn ngập tiếng đàn tì bà của cô và sự bảo bọc của hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Ninh cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian. Những lời hứa hẹn của Lục Kình về một lễ cưới thế kỷ và sự bình yên mãi mãi cho gia đình cô đã xóa tan mọi dư chấn cuối cùng của nỗi sợ hãi. Cô xoay người lại, vòng tay qua cổ hắn, chủ động dâng tặng một nụ hôn nồng nàn để đáp lại sự chân thành mà cô tưởng là thật. Cô nói với hắn rằng cô không cần kim cương, không cần những buổi tiệc xa hoa, cô chỉ cần anh mãi mãi là người đàn ông dịu dàng như lúc này. Thẩm Ninh hoàn toàn đắm chìm trong men say của tình yêu, trái tim cô nở rộ như đóa hoa hồng rực rỡ nhất dưới sự chăm sóc của người làm vườn tài ba.
Thế nhưng, giữa những lời thề non hẹn biển ngọt xớt ấy, Lục Kình vẫn giữ một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Hắn vuốt ve mái tóc cô, nhìn vào gương mặt ngập tràn hạnh phúc của cô mà không hề có lấy một chút lay động. Đối với hắn, sự ngọt ngào này chỉ là liều thuốc mê cuối cùng để đảm bảo rằng khi hắn rút đi tấm thảm dưới chân cô, nỗi đau sẽ trở nên sâu sắc và tột cùng hơn bao giờ hết. Hắn thầm đếm ngược thời gian, chờ đợi khoảnh khắc sự thật được phơi bày để nhìn thấy đóa hoa hồng này héo tàn ngay trong lòng bàn tay mình. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một màn kịch đổ vỡ kinh hoàng nhất mà Thẩm Ninh chưa bao giờ có thể hình dung nổi.