MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nhơ Trên Thân Xác Nàng ThơChương 1

Vết Nhơ Trên Thân Xác Nàng Thơ

Chương 1

710 từ · ~4 phút đọc

Thành phố chìm trong cơn mưa rào cuối hạ, những hạt nước quất mạnh vào lớp kính cường lực của căn penthouse nằm im lìm giữa khu phố nghệ thuật cũ. Bên trong, không khí đặc quánh mùi hăng nồng của sơn dầu, mùi gỗ thông mục và cả mùi khói thuốc lá đã tàn từ lâu.

La Diên đứng trước tấm toan vẽ khổng lồ, bàn tay thô ráp cầm cây cọ mảnh, nhưng anh không hạ bút. Đôi mắt anh, sâu và hoang dại như một loài thú đêm, đang dán chặt vào bóng hình vừa bước qua cánh cửa gỗ nặng nề.

Diệp Sa đứng đó, chiếc áo khoác măng tô đắt tiền sũng nước mưa, để lộ bờ vai gầy nhỏ nhắn. Cô là hiện thân của sự sang trọng tột bậc: mái tóc búi thấp cầu kỳ, đôi khuyên tai kim cương lấp lánh và thần thái của một người phụ nữ được nuôi dưỡng trong nhung lụa. Nhưng lúc này, đôi môi hồng nhạt của cô đang run rẩy.

"Anh là La Diên?" – Giọng cô trong trẻo nhưng chứa đựng sự bất an.

La Diên không trả lời ngay. Anh chậm rãi đặt cây cọ xuống, bước về phía cô. Tiếng ủng da nện trên sàn gỗ khô khốc vang lên từng nhịp, khiến Diệp Sa vô thức lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường đầy những vết màu loang lổ.

"Vợ của Trịnh Khải lại tìm đến cái xưởng vẽ tồi tàn này vào lúc nửa đêm sao?" – Diên cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm. "Chồng cô thường gọi tranh của tôi là 'đống rác rưởi của kẻ tâm thần'. Cô không sợ bị vấy bẩn à?"

Diệp Sa ngước mắt nhìn anh. Khoảng cách quá gần khiến cô ngửi thấy mùi nam tính nồng đậm quyện với hương cỏ khô trên người anh. Cô hít một hơi thật sâu, bàn tay siết chặt tà áo ướt sũng.

"Tôi muốn anh vẽ tôi."

"Trịnh Khải có thể thuê những họa sĩ hoàng gia để vẽ cô thành một nữ thần."

"Không!" – Cô ngắt lời, ánh mắt đột nhiên lóe lên một sự phản kháng quyết liệt. "Hắn chỉ muốn vẽ một con búp bê xinh đẹp để trưng bày trong tủ kính. Tôi muốn anh... vẽ những gì hắn không bao giờ thấy được."

La Diên nheo mắt, ánh nhìn của anh bắt đầu di chuyển chậm rãi từ đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, xuống chiếc cổ cao thanh tú, rồi dừng lại ở vạt áo lụa đang dính sát vào cơ thể do thấm nước mưa. Sự trần trụi của hoàn cảnh khiến không gian trở nên đặc quánh.

Anh đưa tay lên, ngón trỏ hơi thô ráp khẽ lướt qua gò má lạnh ngắt của cô, chậm rã di chuyển xuống dưới cằm. Diệp Sa rùng mình, một luồng điện xẹt qua sống lưng nhưng cô không né tránh. Cô khát khao sự thô bạo chân thực này hơn là những nụ hôn giả tạo, khách sáo của chồng mình.

"Vẽ một người phụ nữ đã có chủ là một sự xúc phạm đối với nghệ thuật của tôi." – Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai cô. "Trừ khi... cô chấp nhận là món đồ chơi trong tay tôi cho đến khi bức tranh hoàn thành. Cô dám không?"

Diệp Sa nhắm mắt lại, cảm nhận sự xâm lấn của mùi hương và khí chất đàn ông đang bao vây lấy mình. Trong căn phòng tối chỉ có tiếng mưa và tiếng tim đập dồn dập, cô khẽ gật đầu.

"Tôi chấp nhận."

La Diên lùi lại một bước, ánh mắt anh thay đổi, không còn là sự giễu cợt mà là một khao khát chiếm hữu điên rồ của một người nghệ sĩ tìm thấy nàng thơ cho đời mình. Anh vứt chiếc khăn lau màu sang một bên, giọng khàn đặc:

"Cởi áo khoác ra. Ngồi vào chiếc ghế bành kia. Đừng cử động, và cũng đừng hy vọng tôi sẽ nương tay với cô."

Bản giao kèo tội lỗi đã được ký kết bằng hơi thở của bóng đêm. Chương đầu tiên của sự phản bội chính thức bắt đầu dưới những nét cọ đầu tiên đầy ám muội.