MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nhơ Trên Thân Xác Nàng ThơChương 2

Vết Nhơ Trên Thân Xác Nàng Thơ

Chương 2

733 từ · ~4 phút đọc

Tiếng mưa bên ngoài vẫn không có dấu hiệu dứt, nó tạo thành một bức tường âm thanh tách biệt căn penthouse này khỏi thế giới hào nhoáng, giả tạo ngoài kia. Diệp Sa run rẩy cởi bỏ chiếc áo măng tô sũng nước, treo nó lên giá gỗ. Dưới lớp áo khoác, cô chỉ diện một chiếc váy lụa hai dây màu kem. Chất vải lụa cao cấp khi gặp nước trở nên trong suốt, dán chặt vào những đường cong thanh mảnh, để lộ rõ sự phập phồng của lồng ngực theo từng nhịp thở rối loạn.

La Diên đứng trong góc tối, đôi mắt anh không rời khỏi cô dù chỉ một giây. Đó không phải là cái nhìn của một quý ông, mà là cái nhìn soi mói, trần trụi của một kẻ đang bóc tách từng lớp vỏ bọc để tìm kiếm phần cốt lõi bên trong.

“Ngồi xuống đó,” anh hất hàm về phía chiếc ghế bành bằng da cũ kỹ, đặt giữa quầng sáng duy nhất của chiếc đèn cao áp.

Diệp Sa bước tới, cảm giác hơi lạnh của căn phòng len lỏi qua làn da. Cô ngồi xuống, cố gắng khép nép để che đi sự bối rối. Nhưng La Diên ngay lập tức bước đến, anh quỳ một chân xuống sàn ngay trước mặt cô, khiến khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp đến mức tối thiểu.

“Đừng có tỏ ra thanh khiết ở đây,” anh nói, giọng thấp và khàn. “Tôi không vẽ một quý bà đi tiệc. Tôi muốn một người đàn bà đang bị bóp nghẹt.”

Bàn tay to lớn, đầy những vết chai và vệt màu khô của anh đột ngột chạm vào bắp chân cô. Diệp Sa giật mình, định rụt chân lại nhưng bàn tay kia như một gọng kìm, siết chặt lấy cổ chân cô, kéo mạnh về phía trước để đôi chân cô dang rộng ra một chút trên mép ghế.

“Thả lỏng ra,” anh ra lệnh.

Anh bắt đầu điều chỉnh tư thế của cô bằng đôi tay thô ráp. Ngón tay anh lướt qua mắt cá chân, chậm rãi vuốt ngược lên phía trên đùi, luồn dưới lớp lụa mềm mại. Sự tương phản giữa lòng bàn tay nóng hổi, thô bạo của anh và làn da mát lạnh, mịn màng của cô tạo nên một sự kích thích điên rồ. Diệp Sa nín thở, đầu ngón tay cô bám chặt vào lớp da ghế, cảm nhận được nhịp tim mình đang đập liên hồi nơi đầu ngực.

La Diên đứng dậy, anh không lấy cọ ngay mà cầm một miếng mút xốp thấm đẫm nước than loãng. Anh tiến lại gần, cúi thấp người, một tay tựa vào lưng ghế, ép cô phải ngả người ra sau.

“Mắt nhìn vào tôi,” anh thì thầm, hơi thở nồng mùi thuốc lá phả thẳng vào môi cô. “Đừng chớp mắt.”

Anh dùng miếng mút lạnh lẽo chạm vào hõm cổ cô, rồi từ từ miết một đường dài xuống rãnh ngực. Nước màu xám đen chảy thành dòng, lem luốc trên làn da trắng sứ. Diệp Sa run rẩy, một tiếng rên rỉ nhỏ nhoi bị kẹt lại nơi cổ họng. Sự đụng chạm này không hẳn là tình dục, nhưng nó mang lại cảm giác bị chiếm lĩnh còn mạnh mẽ hơn thế.

Anh đang biến cô thành một bảng màu, đánh dấu cô bằng những vết mực của riêng anh.

“Ánh mắt này… chính là nó,” La Diên lẩm bẩm, ánh mắt anh nhìn xoáy vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mờ của Diệp Sa. “Sự sợ hãi quyện với khát vọng bị tàn phá. Trịnh Khải sẽ phát điên nếu thấy vợ mình trông như thế này.”

Anh quay lưng lại, đi về phía giá vẽ, bỏ mặc Diệp Sa ngồi đó với cơ thể đầy những vệt màu loang lổ và tâm hồn đang bắt đầu rạn nứt. Tiếng sột soạt của chì than trên giấy bắt đầu vang lên, đều đặn và tàn nhẫn.

Diệp Sa nhìn bóng lưng rộng của người đàn ông đang say sưa phác thảo. Cô biết, kể từ giây phút những nét vẽ đầu tiên được hạ xuống, cô đã không còn đường lùi nữa. Cô đã tình nguyện dâng hiến bí mật của mình cho con quỷ, để đổi lấy một cảm giác được tồn tại, dù là trong sự nhục nhã ngọt ngào.