MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nhơ Trên Thân Xác Nàng ThơChương 3

Vết Nhơ Trên Thân Xác Nàng Thơ

Chương 3

687 từ · ~4 phút đọc

Tiếng sột soạt của than chì trên mặt toan nhám nghe khô khốc như tiếng lá rụng trong đêm vắng. Diệp Sa vẫn giữ nguyên tư thế trên chiếc ghế bành, cơ thể cô dần trở nên tê dại, không chỉ vì sự bất động kéo dài mà còn vì cái nhìn của La Diên. Anh không vẽ như những họa sĩ bình thường vốn chỉ tập trung vào hình khối; anh nhìn cô như muốn lột trần lớp da thịt để chạm vào cái phần run rẩy nhất bên trong linh hồn cô.

“Đau không?” – La Diên đột ngột cất tiếng, đôi mắt vẫn không rời bức phác thảo.

Diệp Sa hơi ngẩn người, giọng cô nhỏ như tiếng gió: “Gì cơ?”

“Cuộc hôn nhân của cô ấy. Tôi nhìn thấy sự tê dại trong cách cô đặt tay.” – Anh dừng bút, tiến lại gần cô. Lần này, anh không cầm theo cọ vẽ mà cầm một chai rượu vang đỏ đã khui dở. Anh rót một chút vào ly thủy tinh rồi chìa về phía cô. “Uống đi. Cô cần một chút lửa để phá tan tảng băng này.”

Khi Diệp Sa đưa tay đón lấy chiếc ly, những ngón tay cô chạm vào mu bàn tay nóng hổi của anh. Một sự tiếp xúc tình cờ nhưng kéo dài hơn mức cần thiết. Diệp Sa vội vàng uống một ngụm lớn, vị chát của rượu làm cô hơi ho sặc sụa. Một giọt rượu đỏ thẫm vô tình trượt khỏi khóe môi, lăn xuống cằm rồi biến mất sau lớp váy lụa.

La Diên không rời mắt khỏi giọt rượu đó. Anh bước tới sát bên cô, không gian quanh họ bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường.

“Cô có biết tại sao tôi lại chọn căn penthouse bỏ hoang này làm xưởng vẽ không?” – Anh hỏi, giọng trầm đục.

Diệp Sa lắc đầu, hơi rượu bắt đầu làm đầu óc cô hơi lơ mơ.

“Vì ở đây không có gương. Ở đây, cô không thể nhìn thấy chính mình theo cái cách mà thế giới ngoài kia muốn cô nhìn. Ở đây, cô chỉ có thể thấy mình qua đôi mắt của tôi.”

Anh đặt tay lên vai cô, hơi dùng lực ấn cô ngồi sâu hơn vào chiếc ghế. Rồi, như một thói quen bản năng, anh dùng đầu ngón tay cái quệt nhẹ vết rượu còn sót lại trên môi cô. Hành động đó mang theo một sự chiếm hữu lặng lẽ nhưng đầy uy lực. Diệp Sa cảm thấy môi mình nóng rực dưới sự ma sát thô ráp của anh.

Trong lúc La Diên quay lại giá vẽ để lấy thêm màu, Diệp Sa vô tình liếc mắt về phía cuối căn phòng, nơi có một tấm màn nhung đen lớn che kín một góc tường. Sự tò mò len lỏi vào tâm trí cô. Đó là gì? Những tác phẩm bị cấm? Hay là những bằng chứng về mối hận thù giữa anh và chồng cô?

“Đó là vùng cấm địa,” La Diên nói, dù anh không hề ngoảnh đầu lại, cứ như thể anh có mắt ở sau lưng. “Nếu cô tò mò về nó, cô sẽ phải trả một cái giá mà một phu nhân đài các như cô không bao giờ muốn biết đâu.”

Câu nói của anh không phải là lời đe dọa, mà là một lời mời gọi đầy ma lực. Diệp Sa cảm nhận được trái tim mình đập liên hồi. Sự cấm kỵ luôn có một mùi hương quyến rũ chết người. Cô nhìn tấm màn nhung, rồi nhìn lại người đàn ông đang say sưa vẽ mình với những nét bút đầy bạo lực, cô nhận ra mình không chỉ đang làm mẫu vẽ, mà đang dấn thân vào một trò chơi vạn tiễn xuyên tâm.

“Nếu tôi muốn xem thì sao?” – Cô nghe thấy giọng nói của chính mình, đầy khát khao và liều lĩnh.

La Diên dừng hẳn động tác vẽ. Anh quay lại, nở một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm.

“Vậy thì đêm nay… cô đừng mong được trở về nhà trước khi trời sáng.”