MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nhơ Trên Thân Xác Nàng ThơChương 4

Vết Nhơ Trên Thân Xác Nàng Thơ

Chương 4

776 từ · ~4 phút đọc

Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều ngoài cửa sổ và nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực Diệp Sa. Lời thách thức của La Diên như một mồi lửa ném vào kho xăng, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong cô.

La Diên buông cây cọ xuống sàn, tiếng gỗ va chạm vang lên khô khốc. Anh tiến lại gần cô, bước chân chậm rãi nhưng đầy áp chế. Anh không nắm tay cô, mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đứng dậy. Diệp Sa máy móc bước theo anh về phía cuối phòng, nơi tấm màn nhung đen đang rủ xuống như một bức tử thi im lìm.

“Cô có chắc mình muốn mở nó ra không?” – Giọng anh trầm xuống, gần như một tiếng thì thầm bên tai. “Mở tấm màn này ra, cô sẽ không còn là người vợ hoàn mỹ trong mắt Trịnh Khải nữa. Cô sẽ trở thành một phần trong bóng tối của tôi.”

Diệp Sa không trả lời bằng lời nói. Đôi bàn tay run rẩy của cô vươn ra, chạm vào chất vải nhung lạnh lẽo và nặng nề. Cô hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát kéo mạnh.

Bụi bặm tung bay trong không trung, và dưới ánh đèn vàng vọt, Diệp Sa sững người.

Phía sau tấm màn không phải là những bức tranh phong cảnh hay chân dung bình thường. Đó là một bức tường phủ kín những bản phác thảo bằng chì đỏ và màu nước. Và nhân vật chính trong đó… chính là cô.

Nhưng đó không phải là Diệp Sa của hiện tại. Trong tranh, cô hiện lên với những tư thế đầy đau đớn, đôi mắt bị băng kín, hoặc cơ thể bị quấn chặt bởi những sợi dây thừng đầy tính nghệ thuật và bạo liệt. Có những bức vẽ cô đang khóc, những giọt lệ được tô điểm bằng màu vàng kim lấp lánh như sự mỉa mai cho cuộc sống giàu sang nhưng tù túng của cô.

“Anh… anh theo dõi tôi?” – Diệp Sa lắp bắp, lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức va phải lồng ngực vững chãi của La Diên.

Anh vòng tay qua eo cô, không phải để an ủi mà để giữ chặt cô lại, ép cô phải đối diện với những bức họa trần trụi đó.

“Tôi không theo dõi cô. Tôi theo dõi linh hồn bị cầm tù của cô qua những bài báo, qua những lần cô xuất hiện bên cạnh gã chồng hợm hĩnh đó.” – Hơi thở của anh nóng hổi vương trên hõm vai cô. “Tôi đã vẽ cô hàng nghìn lần trong tâm trí trước khi cô thực sự bước chân vào đây. Những bức tranh này là sự thật về cô mà Trịnh Khải luôn muốn chôn giấu.”

Cảm giác bị nhìn thấu khiến Diệp Sa thấy mình như đang khỏa thân trước mặt anh, dù cô vẫn đang mặc quần áo. Sự sợ hãi quyện lẫn với một khoái cảm kỳ lạ khi có người thấu hiểu nỗi đau của mình.

La Diên xoay người cô lại, ép cô dựa lưng vào bức tường đầy những bản phác thảo đỏ thẫm như máu. Anh chống hai tay sang hai bên, khóa chặt cô trong không gian chật hẹp.

“Bây giờ thì cô đã thấy bí mật của tôi rồi.” – Anh cúi thấp đầu, chóp mũi hai người chạm vào nhau. “Bức tranh tôi đang vẽ cho cô không phải là bức chân dung đầu tiên, nhưng nó sẽ là bức duy nhất có linh hồn. Với một điều kiện…”

Anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang cháy rực dục vọng của mình.

“Đêm nay, cô không được là phu nhân nhà họ Trịnh. Cô chỉ là mẫu vẽ của tôi, là nô lệ cho cảm hứng của tôi. Cô có dám vứt bỏ cái tên đó ở ngoài cửa không?”

Diệp Sa cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay anh đang dần lan tỏa qua lớp váy lụa mỏng. Một sự cám dỗ chết người đang bủa vây. Cô biết nếu gật đầu, cô sẽ chính thức bước chân vào địa ngục, nhưng đó là một địa ngục rực rỡ và chân thực hơn vạn lần thiên đường giả tạo ngoài kia.

“Tôi dám.” – Cô thì thầm, đôi môi vô thức hé mở.

Và không để cô chờ đợi thêm, La Diên cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng mà mang theo sự chiếm hữu, thô bạo như cách anh hạ những nét cọ trên toan vẽ.