Nụ hôn của La Diên có vị đắng của thuốc lá và vị chát của rượu vang, nhưng đối với Diệp Sa, nó lại mang vị của sự tự do – một loại tự do nguy hiểm mà cô chưa bao giờ được nếm trải. Khi môi anh rời khỏi môi cô, hơi thở của cả hai đều trở nên hỗn loạn trong không gian đặc quánh mùi sơn dầu.
La Diên không đẩy đi xa hơn. Anh là một họa sĩ, và đối với anh, sự hành hạ về cảm xúc đôi khi còn kích thích hơn cả những va chạm xác thịt đơn thuần. Anh lùi lại, đôi mắt quét qua khuôn mặt đỏ bừng và ánh nhìn đờ đẫn của Diệp Sa.
“3 giờ sáng rồi,” anh nhìn vào chiếc đồng hồ cơ cũ kỹ treo trên tường. “Giờ này, Trịnh Khải chắc đang say giấc nồng sau một buổi tiệc xã giao nào đó, hoặc đang mơ về những con số đấu giá tranh. Hắn sẽ không bao giờ ngờ được vợ mình đang ở đây, giữa đống màu vẽ vấy bẩn này.”
Diệp Sa cảm thấy một sự nhói đau nơi lồng ngực. Sự nhắc nhở về người chồng như một gáo nước lạnh tạt vào thực tại. Nhưng trước khi cô kịp tỉnh táo lại, La Diên đã cầm lấy một bảng pha màu, ngón tay anh quệt vào một vệt màu đỏ rực – loại màu đỏ thẫm của hoa hồng héo.
“Lại đây,” anh ra lệnh, giọng nói không chút ấm áp nhưng đầy ma lực.
Diệp Sa bước tới giá vẽ một cách vô thức. La Diên không bảo cô ngồi xuống ghế bành nữa. Anh chỉ vào một bục gỗ cao, nơi ánh sáng từ chiếc đèn cao áp rọi xuống tạo thành một quầng sáng cô độc.
“Đứng đó. Quay lưng lại với tôi.”
Cô làm theo. Tiếng sột soạt của lớp váy lụa ma sát với làn da nghe rõ mồn một. Khi cô quay lưng đi, cô cảm nhận được ánh mắt của La Diên đang trượt dọc theo sống lưng mình, dừng lại ở hai mảnh xương quai xanh nhô cao.
Đột ngột, một cảm giác lạnh buốt và ẩm ướt chạm vào làn da trần nơi bờ vai cô. Diệp Sa khẽ giật mình, bờ vai co rụt lại. La Diên đang dùng ngón tay trực tiếp bôi màu đỏ lên vai cô.
“Đừng cử động,” anh gầm nhẹ. “Tôi không vẽ quần áo. Tôi đang vẽ những vết sẹo mà hắn đã để lại trên tâm hồn cô.”
Những ngón tay thô ráp của anh di chuyển chậm rãi, vẽ những đường nét nguệch ngoạc nhưng đầy nghệ thuật lên tấm lưng trần của Diệp Sa. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một sự râm ran như có dòng điện chạy qua. Anh không chỉ vẽ màu, anh đang dùng đôi tay mình để khám phá từng tấc da thịt cô dưới danh nghĩa sáng tạo.
“Cảm nhận nó đi, Diệp Sa,” anh thì thầm phía sau lưng cô, môi anh gần như chạm vào vành tai cô. “Cái lạnh của màu vẽ và cái nóng từ bàn tay tôi. Cái nào làm cô thấy mình đang sống hơn?”
Diệp Sa nhắm nghiền mắt lại. Cô thấy mình như một bức tượng đất sét đang được nhào nặn lại dưới tay một kẻ điên. Sự rạn nứt trong lòng cô giờ đây không còn là những vết nứt nhỏ, nó đã vỡ tan thành từng mảnh. Cô không còn thấy sợ hãi sự phản bội nữa, mà chỉ thấy một nỗi khao khát cháy bỏng được tan chảy hoàn toàn trong cái không gian đầy tội lỗi này.
Khi La Diên dừng tay, tấm lưng của Diệp Sa đã được phủ bằng một tác phẩm dở dang, hỗn loạn và đầy nhục cảm. Anh đứng ngắm nhìn cô một hồi lâu, rồi đột nhiên cầm lấy chiếc máy ảnh cơ, tiếng màn trập vang lên liên tiếp trong đêm tối.
“Xong rồi. Đêm nay đến đây thôi.”
Anh bước đến bên cạnh, cầm chiếc áo khoác măng tô ban nãy vẫn còn hơi ẩm, choàng lên vai cô, che đi những vệt màu đỏ thẫm như máu trên lưng.
“Về đi, phu nhân. Hãy dùng lớp áo này che giấu những gì chúng ta đã làm. Hẹn gặp cô vào buổi tối thứ Sáu, khi chồng cô đi công tác ở Paris.”
Diệp Sa bước ra khỏi penthouse khi trời bắt đầu tờ mờ sáng. Gió lạnh thổi vào mặt nhưng trong lòng cô là một ngọn lửa đang âm ỉ cháy. Cô biết, mình sẽ còn quay lại. Bởi vì ở đó, có một kẻ đã nhìn thấu bóng tối trong cô và gọi tên nó là Tuyệt tác.