MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nhơ Trên Thân Xác Nàng ThơChương 6

Vết Nhơ Trên Thân Xác Nàng Thơ

Chương 6

739 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước cổng biệt thự nhà họ Trịnh khi những tia nắng đầu ngày còn chưa kịp xuyên qua lớp sương mù của thành phố. Diệp Sa bước xuống xe, đôi chân hơi lảo đảo. Cô siết chặt chiếc áo măng tô quanh người, cảm giác những vệt màu khô trên lưng đang co lại, bám rít vào da thịt như một lời nhắc nhở nhục cảm về những gì đã xảy ra trong căn penthouse của La Diên.

Cô bước vào nhà, cố gắng giữ nhịp thở bình thản nhất có thể. Nhưng ngay khi vừa đặt chân vào phòng ăn, tiếng lạch cạch của dao dĩa chạm vào đĩa sứ khiến cô khựng lại.

Trịnh Khải đang ngồi đó, đạo mạo trong bộ suit chỉnh tề dù chỉ là bữa sáng tại gia. Hắn không ngẩng đầu lên, chậm rãi cắt miếng bít tết tái vừa đủ, để lộ những tia máu đỏ thẫm – thứ màu sắc gợi nhắc Diệp Sa đến vệt màu trên vai mình đêm qua.

"Em về muộn hơn tôi tưởng," Khải nói, giọng điệu bằng phẳng nhưng đầy áp lực. "Buổi triển lãm từ thiện kéo dài đến tận sáng sao?"

Diệp Sa nuốt khan, cô treo áo khoác lên giá, cố gắng đứng quay lưng về phía hắn. "Mưa lớn quá, em phải ghé vào nhà một người bạn để trú lại."

Trịnh Khải đặt dao xuống, âm thanh sắc lạnh vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn đứng dậy, bước thong thả về phía vợ mình. Mỗi bước chân của hắn trên sàn đá cẩm thạch như nện vào tim cô. Hắn dừng lại ngay sau lưng cô, hơi thở mang theo mùi cà phê đắng ngắt.

"Bạn nào? Tôi không biết em có người bạn nào đủ thân thiết để ngủ lại qua đêm mà không báo trước một tiếng."

Bàn tay hắn đặt lên vai cô, đúng ngay vị trí mà La Diên đã dùng ngón tay quệt màu lên đêm qua. Diệp Sa rùng mình, một cảm giác ghê tởm xen lẫn sợ hãi chạy dọc sống lưng. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ bàn tay người chồng đang len lỏi qua lớp váy lụa mỏng.

"Chỉ là bạn cũ thời đại học thôi," cô cố giữ giọng không run rẩy.

Hắn đột ngột siết chặt vai cô, khiến cô khẽ xuýt xoa. "Em biết tôi ghét nhất là sự lộn xộn mà, Diệp Sa. Em là gương mặt của gia đình này, là kiệt tác mà tôi đã mất bao công sức để mài giũa. Đừng để mình dính chút bụi bẩn nào."

Hắn cúi xuống, hít hà mùi hương trên tóc cô, rồi đột ngột khựng lại. "Mùi gì thế này? Mùi sơn dầu? Mùi thuốc lá?"

Tim Diệp Sa như ngừng đập. Cô lập tức xoay người lại, né tránh sự tiếp xúc của hắn. "Chắc là mùi ở phòng tranh tối qua thôi. Em mệt rồi, em muốn đi tắm."

Trịnh Khải nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm của một nhà phê bình nghệ thuật đang soi xét một bức tranh giả. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn theo bóng dáng vợ mình bước nhanh lên cầu thang.

Vừa bước vào phòng tắm, Diệp Sa lập tức chốt cửa lại. Cô run rẩy cởi bỏ chiếc váy, đứng trước chiếc gương lớn. Dưới ánh đèn neon trắng loang loáng, tấm lưng trần của cô hiện ra với những vệt màu đỏ thẫm nhòe nhoẹt, trông như những vết cào cấu của một loài mãnh thú.

Cô đưa tay chạm vào những vệt màu đó, nước mắt khẽ rơi. Sự giả tạo của Trịnh Khải và sự thô bạo của La Diên – một bên là cái lồng vàng sạch sẽ nhưng nghẹt thở, một bên là địa ngục bẩn thỉu nhưng đầy nhựa sống.

Cô mở vòi hoa sen, dòng nước nóng dội xuống, làm những vệt màu đỏ tan ra, chảy xuống chân như những dòng máu. Diệp Sa biết, lớp sơn có thể rửa sạch, nhưng những rung động tội lỗi trong lòng cô thì không bao giờ có thể gột rửa được nữa.

Bên ngoài, tiếng chuông điện thoại của Trịnh Khải vang lên. Hắn đang thảo luận về chuyến đi Paris sắp tới. Diệp Sa tựa đầu vào tường đá lạnh ngắt, trong đầu chỉ hiện lên lời hẹn của gã họa sĩ điên rồ kia: "Thứ Sáu, khi chồng cô đi vắng."