MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nhơ Trên Thân Xác Nàng ThơChương 7

Vết Nhơ Trên Thân Xác Nàng Thơ

Chương 7

666 từ · ~4 phút đọc

Trịnh Khải ngồi trong văn phòng làm việc rộng lớn tại trung tâm thành phố, nơi những tấm bằng khen và những bức tranh đắt giá treo kín tường như một thư viện của quyền lực. Hắn đang lật giở xấp hồ sơ cho chuyến công tác Paris thì thư ký gõ cửa, mang vào một hộp bưu phẩm nhỏ, bọc giấy xi măng thô kệch, hoàn toàn lạc lõng giữa không gian sang trọng này.

"Thưa ngài, gói đồ này không có tên người gửi, chỉ ghi đích danh ngài nhận," cô thư ký lễ phép rồi lui ra.

Khải nheo mắt. Hắn dùng chiếc dao rọc giấy bằng bạc tinh xảo để rạch lớp băng dính. Bên trong không phải là thư từ hay tài liệu, mà là một mảnh vải toan nhỏ, bị xé nham nhở ở rìa, cùng một tấm ảnh lấy ngay từ máy ảnh cơ.

Sắc mặt Trịnh Khải ngay lập tức đanh lại khi nhìn vào bức ảnh. Đó là ảnh chụp đôi mắt của Diệp Sa – đôi mắt ấy ẩn hiện sau làn khói thuốc mờ ảo, vương chút lệ nhưng lại rực lên một vẻ hoang dại mà hắn chưa từng nhìn thấy trong suốt năm năm hôn nhân. Còn mảnh toan kia... nó vương một vệt màu đỏ thẫm héo úa, loại màu mà chỉ gã họa sĩ điên La Diên mới hay sử dụng.

"Khốn khiếp!" – Hắn gầm nhẹ, bàn tay siết chặt tấm ảnh đến mức nó nhăn nhúm lại.

Sự kiêu ngạo của một nhà phê bình nghệ thuật hàng đầu bị xúc phạm nghiêm trọng. Hắn nhận ra đây là một lời thách thức trực diện. La Diên đang ngầm thông báo rằng: Vật trưng bày quý giá nhất của ngươi đang nằm trong tay ta.

Trong lúc đó, tại biệt thự, Diệp Sa đang chuẩn bị cho bữa trà chiều cùng những phu nhân trong hội thượng lưu. Cô soi mình trong gương, cẩn thận dùng kem che khuyết điểm để xóa sạch những dấu vết còn sót lại trên bờ vai. Nhưng bên trong, tâm hồn cô đang đếm ngược từng giờ đến ngày thứ Sáu.

Điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Màu đỏ hợp với cô hơn màu trắng của căn nhà này. Đừng quên mang theo sự can đảm của cô."

Tim Diệp Sa đập hẫng một nhịp. Cô vội vàng xóa tin nhắn, nhưng dư vị của nó vẫn âm ỉ như một liều thuốc độc ngọt ngào. Cô bước xuống lầu, nơi Trịnh Khải đã đứng chờ sẵn từ bao giờ. Hắn đứng bên cửa sổ, bóng lưng cao lớn che khuất ánh sáng, trông như một bóng ma quyền lực.

"Thứ Sáu này tôi sẽ bay sớm," Khải nói mà không quay đầu lại, giọng hắn lạnh đến mức khiến không khí đóng băng. "Tôi đã sắp xếp vệ sĩ đi theo em đến buổi đấu giá trang sức."

"Em nghĩ mình có thể đi một mình được mà," Diệp Sa cố giữ giọng bình tĩnh.

Khải quay lại, bước tới gần cô, dùng ngón tay nâng cằm cô lên – một cử chỉ quen thuộc nhưng giờ đây khiến cô thấy buồn nôn. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, như muốn tìm kiếm hình ảnh của kẻ khác trong đó.

"Gần đây em có vẻ... xao nhãng. Tôi không muốn 'tuyệt tác' của mình bị kẻ khác chạm tay vào dù chỉ là bằng ánh mắt."

Hắn đột ngột hôn lên môi cô, một nụ hôn khô khốc và tràn đầy tính kiểm soát. Diệp Sa đứng yên như tượng gỗ, đôi tay buông thõng. Trong đầu cô lúc này không phải là khuôn mặt của chồng, mà là hình ảnh La Diên quỳ trước mặt cô, dùng đôi tay lấm lem màu vẽ để đánh thức những khao khát bị chôn giấu.

Trận chiến giữa sự kiểm soát độc tài và sự tự do nổi loạn đã chính thức bắt đầu, và Diệp Sa chính là chiến trường duy nhất.